Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhận lấy tấm danh thiếp Khương Điềm đưa, cái tên lờ mờ trên đó khiến anh nhíu chặt mày, vô thức lẩm bẩm vài câu rồi giật mình, không chút do dự từ chối ý định trả tiền cho người ta của cô.
“Tiền anh sẽ giúp em trả, nhưng từ hôm nay em không được có bất kỳ liên quan nào đến người đàn ông này nữa.”
Quả nhiên bản tính khó đổi, lời còn chưa nói xong lại bắt đầu đe dọa mình như vậy, Khương Điềm nhíu chặt mày nhìn người đàn ông đối diện, lời còn chưa kịp nói ra thì đã nghe thấy lời giải thích của anh.
“Người đàn ông này hiện giờ là đối tác của anh, anh đã bí mật điều tra rồi, anh ta có liên hệ mật thiết với vụ chiếc hộp, có thể tìm thấy em ngay trên đường sau khi chúng ta cãi nhau, anh không thể chắc chắn tất cả đều là trùng hợp.”
Không chỉ Lục Cẩn Đường có suy nghĩ này, Khương Điềm nghe nói đến chuyện chiếc hộp cũng giật mình, tại sao ngoài bí mật bên trong chiếc hộp, nguy hiểm xung quanh cô vẫn chưa bao giờ biến mất.
Đến giờ bình tĩnh lại nhớ về thái độ của Khương Lam tối qua quả thực có chút bất thường, nào có người đàn ông nào khi gặp một người phụ nữ có chút nhan sắc lại không làm gì quá đáng, thậm chí còn đặc biệt mở phòng tổng thống cho cô.
Tất cả mọi chuyện bây giờ đều đã có lời giải thích, Khương Điềm có chút ngượng ngùng nhìn Lục Cẩn Đường trước mặt, cẩn thận nhìn người đối diện, giây tiếp theo không kìm được nữa mà lao vào lòng anh.
“Em xin lỗi, tối qua em không nên giận anh, càng không nên gặp một người đàn ông tùy tiện là có thể đi khách sạn với người ta, lại còn nghĩ những người xung quanh đều là chính nhân quân tử, sẽ không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho em.”
May mắn thay, Khương Điềm bây giờ không có bất kỳ tai nạn nào, trái tim Lục Cẩn Đường vẫn treo lơ lửng cũng coi như đã thả lỏng. Anh khẽ vỗ về người phụ nữ nhỏ bé trong lòng và khẽ giải thích, “Anh nhìn thấy em lúc em lái xe về nhà.”
“Anh nhìn thấy em sao không dừng xe gọi em một tiếng, hại em lúc về còn đau lòng muốn chết, cứ tưởng anh thật sự muốn bỏ rơi em như vậy chứ!”
Khương Điềm biết mọi chuyện bây giờ đều nằm trong tầm kiểm soát của Lục Cẩn Đường, đương nhiên bao gồm cả việc Lục Cẩn Đường quay lại đây tìm cô, đều nằm trong dự liệu của anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô không thích bị anh giam cầm như vậy, mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch của Lục Cẩn Đường không thể thoát ra, nỗi buồn khó hiểu ấy lại một lần nữa trỗi dậy trong lòng cô.
Cuối cùng Khương Điềm vẫn không kìm được mà bày tỏ suy nghĩ trong lòng, “Lục Cẩn Đường, thật ra anh đến tìm em bây giờ cũng đã tính toán trước rồi đúng không! Anh biết anh đến tìm em thì em nhất định sẽ đi theo anh.”
Ban đầu anh còn định xử lý xong việc trong tay rồi mới đến tìm Khương Điềm, nhưng một cuộc điện thoại của Lục Tâm Manh đã phá hỏng hoàn toàn mọi tính toán của anh. Cúp điện thoại, anh quét sạch mọi thứ trên bàn chỉ để có thể nhìn thấy Khương Điềm ngay lập tức.
Đương nhiên, lúc này anh không thể giải thích những lời đó cho Khương Điềm. Anh chỉ coi như những gì mình vừa nói đều là thật, tất cả những chuyện này chỉ là nằm trong tính toán của anh, cho dù cô có đi khách sạn với người đàn ông khác.
Vốn dĩ cô còn đang chìm đắm trong niềm vui khi Lục Cẩn Đường đến đón mình về nhà, nhưng cảm giác chua xót đó khiến cô không thể từ bỏ suy nghĩ trong lòng. Cô nhíu chặt mày nhìn người đối diện, bực bội đưa tay chỉ về phía cửa.
“Nếu đã như vậy thì em cũng không cần ở lại đây nữa, em có thể xin lỗi anh vì chuyện em đã làm sai hôm qua, nhưng điều đó không có nghĩa là em có thể tha thứ cho việc anh bỏ mặc em một mình giữa đường lớn mà không hề quan tâm.”
--- Chương 356 ---
Tha thứ cho cô
Hai chuyện này trong nhận thức của Lục Cẩn Đường chỉ là một chuyện, hôm nay anh có thể đến đây đón Khương Điềm về, đã là một sự nhượng bộ lớn, nhưng nếu người phụ nữ này không muốn đi cùng anh, vậy thì chỉ có thể dùng một số thủ đoạn phi pháp mà thôi.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Nghĩ rồi anh cúi người bế cô lên, sự xoay chuyển đột ngột khiến Khương Điềm hét lên. Lục Tâm Manh, người vẫn luôn chờ bên ngoài sợ hãi chuyện gì sẽ xảy ra vào giây tiếp theo, sau khi nghe thấy tiếng hét này đã không kịp nghĩ ngợi gì mà trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến cô hoàn toàn ngây người tại chỗ, tay Khương Điềm vòng chặt quanh cổ Lục Cẩn Đường, còn người đàn ông thì dịu dàng nhìn người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, hoàn toàn là bộ dáng đã hòa giải như lúc đầu và đang định về nhà âu yếm.
Lục Tâm Manh lập tức lấy lại tinh thần, đưa tay che mắt trêu chọc hai người trước mặt, “Thật là, ở cạnh hai người đúng là dễ mọc mắt hột, khả năng phát cẩu lương này đúng là độc nhất vô nhị trên trời dưới đất rồi, tôi cũng không cần ở lại đây nữa, tôi đi trước đây.”