Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi lý sự cùn thế nào?” Lục Chí Đình nói: “Mấy ngày nay, tôi dỗ dành thế nào em cũng không thèm để ý đến tôi, em nói đừng gặp mặt trước, tôi nghe lời em, không gặp mặt, nhưng em thì sao Khương Điềm?”

“Anh nói vậy là sao? Anh nói tôi không gặp anh mà lại gặp Bạch Nhiên sao? Trước khi anh trách móc người khác có thể tìm hiểu rõ tình hình đã được không?”

“Tôi chỉ tin những gì tôi thấy.” Lục Chí Đình nói.

Bạch Nhiên ngồi trên ghế sofa nhìn hai người họ cãi nhau, họ cãi nhau càng dữ dội, anh ta càng vui mừng, đợi đến khi thật sự cãi đến mức chia tay, anh ta mới có thể ngư ông đắc lợi.

“Khả năng lý sự cùn của anh thật sự không thua kém một vài người phụ nữ nào.” Khương Điềm chế giễu nhìn Lục Chí Đình nói: “Nếu anh không đi, em đi!” Cô hất tay Lục Chí Đình ra định đi ra ngoài.

“Em không cần đi, anh đi!” Lục Chí Đình kéo Khương Điềm lại, hầm hầm bỏ đi ra ngoài.

Khương Điềm tức giận trừng mắt nhìn bóng lưng Lục Chí Đình, quay đầu lại thấy Bạch Nhiên cười hả hê, cô liếc Bạch Nhiên một cái: “Anh cũng đi đi!”

Bạch Nhiên cười bất lực, vừa định đứng dậy, thì thấy Lục Chí Đình vừa mới ra ngoài lại quay lại.

Lục Chí Đình liếc Bạch Nhiên một cái đầy hung ác, rồi đi đến trước mặt Khương Điềm.

Thấy Lục Chí Đình vừa ra ngoài lại quay lại, Khương Điềm không vui nói: “Không phải bảo anh đi rồi sao? Sao lại quay lại?”

Lục Chí Đình không nói gì, bế Khương Điềm lên rồi đi ra ngoài: “Muốn đi thì đi cùng nhau!”

“Anh làm gì vậy?!” Khương Điềm kinh hãi kêu lên: “Lục Chí Đình anh buông tôi ra!”

Lục Chí Đình không nói gì, bế Khương Điềm đi ra ngoài, ra khỏi văn phòng Khương Điềm không dám vùng vẫy mạnh nữa, cô vùi đầu vào lòng Lục Chí Đình, nhỏ giọng nói: “Vẫn còn ở công ty đó, anh đặt em xuống đi, nhanh lên.”

“Bây giờ anh đặt em xuống thì em lại càng xấu hổ hơn sao?” Lục Chí Đình nói: “Đừng nói chuyện, sợ mất mặt thì đừng động đậy.”

Khương Điềm không nói nữa, vừa ra khỏi cổng công ty lập tức bắt đầu vùng vẫy: “Lục Chí Đình anh có bị bệnh không? Em bảo anh tự đi, anh đưa em ra ngoài làm gì?”

Mở cửa xe đặt Khương Điềm vào ghế phụ, Lục Chí Đình nói: “Anh đi rồi thì cái tên họ Bạch đó chẳng phải sẽ quang minh chính đại ở riêng với em sao? Anh mới không ngu như vậy.”

“Ấu trĩ!” Khương Điềm liếc Lục Chí Đình một cái nói: “Em và Bạch Nhiên không có bất kỳ quan hệ nào, anh không cần lo lắng chuyện này.”

“Anh biết.” Lục Chí Đình ngồi vào ghế lái: “Anh biết em sẽ không làm như vậy, nhưng anh nhìn thấy em và Bạch Nhiên ở cùng nhau là thấy khó chịu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh cũng biết điều này sao?” Khương Điềm đột nhiên tức giận: “Vậy anh hẳn phải biết em đối mặt với Tô Bội tại sao lại tức giận rồi chứ? Nhất định phải chuyện tương tự xảy ra với anh thì anh mới thấu hiểu cảm giác sao?!”

Lục Chí Đình ngây người ra, đột nhiên hiểu ra điều Khương Điềm luôn nói với anh là gì, yết hầu anh di chuyển lên xuống: “Là anh đã không nghiêm

túc quan tâm đến cảm nhận của em, xin lỗi Điềm Điềm, sau này anh nhất định sẽ xem xét đến điều đó, em có thể tha thứ cho anh không?”

Khương Điềm nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì.

Lục Chí Đình mở dây an toàn vừa thắt xong, đứng dậy ôm lấy Khương Điềm, khàn giọng nói: “Em tha thứ cho anh lần này được không, sau này anh nhất định sẽ đặt em lên hàng đầu, ừm?”

Anh dụi dụi vào hõm cổ Khương Điềm: “Đây cũng là lần đầu tiên anh thích một người, rất nhiều lúc anh suy nghĩ không được chu đáo, anh hy vọng em có thể nhắc nhở anh, nói cho anh biết anh làm sai ở đâu, anh nhất định sẽ sửa ngay lập tức, tha thứ cho anh lần này đi, được không Điềm Điềm?”

“Đưa em về khách sạn.” Khương Điềm chỉ nói một câu duy nhất.

Lục Chí Đình dùng ánh mắt đáng thương nhìn Khương Điềm, Khương Điềm chỉ nhìn thẳng không nói gì, anh thở dài, quay lại thắt lại dây an toàn, khởi động xe chạy về phía khách sạn.

Đến khách sạn, Khương Điềm vẫn ngồi yên không động đậy, Lục Chí Đình nhìn Khương Điềm: “Em, không về à?”

“Em vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho anh, nên anh cần giúp em làm một số việc để em hoàn toàn tha thứ cho anh.” Khương Điềm nói.

Vốn dĩ vẫn đang vẻ mặt u sầu, Lục Chí Đình nghe vậy mắt lập tức sáng lên: “Được, em muốn anh làm gì? Làm gì cũng được!”

“Mở cửa xe.”

“Được.” Lục Chí Đình lập tức xuống xe.

Lục Chí Đình vừa đóng cửa xe bên mình lại Khương Điềm không nhịn được bật cười, Lục Chí Đình vừa mở cửa xe bên cô ra cô lập tức trở lại vẻ mặt lạnh lùng vừa rồi.

“Anh có cần đỡ em xuống không? Hay là muốn anh bế em vào khách sạn?” Lục Chí Đình vội vàng nói.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Không cần đâu, em chỉ đơn giản thu dọn quần áo thôi.” Khương Điềm nói: “Anh cứ đợi ở đây là được rồi, em tự đi.”

--- Chương 39 ---

Tôi chỉ tin những gì tôi thấy