Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại bay ra ngoài va vào chiếc cốc thủy tinh rỗng trên bàn làm đổ nó. Thấy chiếc cốc thủy tinh lăn đến mép bàn suýt rơi xuống, Đinh Thành bên cạnh nhanh tay lẹ mắt tóm được chiếc cốc.
Để chiếc cốc vào chỗ xa nhất trên bàn, nhìn vẻ mặt tức giận đáng sợ của Khương Điềm, Đinh Thành cẩn thận nói:
“Chị Điềm Điềm, chị đang gọi cho ai vậy? Đừng giận thế, tức giận hại sức khỏe.”
Vừa nói, cậu ta vừa nhặt điện thoại lên đặt trước mặt Khương Điềm.
Khương Điềm liếc nhìn một cái, lạnh lùng nói: “Cuộc thi có khuất tất thì đương nhiên là gọi cho người phụ trách cuộc thi rồi, người của tôi vì khuất tất mà bị loại thì tôi có thể không tức giận sao?!”
Suy nghĩ một lát, cô đứng dậy ngay lập tức, vẻ mặt hừng hực khí thế: “Không được, tôi vẫn nên đích thân đi tìm người phụ trách thôi. Dù sao lúc trước thỏa thuận đâu có nói là có khuất tất, nếu có khuất tất thì tôi đã không cho người dưới quyền của mình đăng ký tham gia rồi.”
Đinh Thành vội vàng kéo cô lại: “Chị Điềm Điềm đừng bốc đồng như vậy, trước tiên cứ xem có liên lạc được bằng điện thoại không đã. Nếu lần sau trước khi cuộc thi bắt đầu vẫn không liên lạc được, chị hãy đi tìm người.”
Khương Điềm lườm cậu ta một cái: “Còn đợi lần sau cái gì, mấy cuộc điện thoại này đều đang bận, rõ ràng là đang trốn chúng ta. Sao cứ phải là người của chúng ta bị loại xuống chứ? Cậu tự mình nghĩ kỹ xem.”
“Cô gái "nhảy dù" đó e là có hậu thuẫn đấy!” Đinh Thành mặt mày ủ rũ.
Nghe vậy, Khương Điềm liếc cậu ta một cái, ngẩng đầu lên: “Hậu thuẫn của cô ta còn có thể lớn hơn tôi sao?”
Hừ, so kè thế lực thì ai mà chẳng biết.
Đinh Thành nhìn cô, rồi cúi đầu, lẩm bẩm: “Chị nói đúng…”
Thế là Khương Điềm cầm túi xách ra khỏi studio. Thấy Khương Điềm định ra ngoài trong giờ làm việc, hai vệ sĩ đều đi theo, bảo vệ cô ở một khoảng cách không xa.
Khi Khương Điềm đi ra khỏi studio, những người trong studio mới thu lại ánh mắt, lần lượt vây quanh Đinh Thành: “Đinh Thành, Đinh Thành, chị Khương sao vậy mà trông hừng hực khí thế như muốn đi tìm người đánh nhau vậy?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Còn sao nữa, đương nhiên là ra mặt vì Tiểu Lưu rồi. Chị Điềm Điềm ý là chuyện này e là không đơn giản như vậy, tại sao cứ phải là người của chúng ta bị loại xuống? Ban đầu tôi còn không hiểu, giờ thì tôi hiểu rồi.” Đinh Thành bĩu môi nhún vai.
--- Chương 390 ---
Thầm lặng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đinh Thành nói năng mịt mờ, mấy người không hiểu. Tiểu Lưu hỏi: “Tại sao lại loại em, không phải vì em đứng chót sao? Tự nhiên có người "nhảy dù" vào trước em thì đương nhiên em bị loại rồi.”
Đinh Thành lườm cô ấy một cái: “Cậu đúng là ngây thơ thật đấy. Sớm không đến muộn không đến, đúng lúc studio chúng ta có người đứng chót thì đột nhiên chen chân vào. Còn hai vòng nữa mới đến vòng cuối cùng của cuộc thi mà, sao cô ta không chờ vòng cuối cùng mới đến?”
Cậu ta nói vậy, mọi người mới bừng tỉnh.
“Xem ra đúng là có người nhắm vào studio chúng ta rồi, trách chúng ta làm ăn phát đạt quá thôi.”
Đinh Thành không nói chuyện với họ nữa, đi sang một bên lấy điện thoại ra kể chuyện cho Lục Cẩn Đường. Lục Cẩn Đường không trả lời, chắc là đang bận.
Đinh Thành cũng không sốt ruột, chỉ kể cho Lục Cẩn Đường về vụ khuất tất trong cuộc thi, và việc Khương Điềm đã đi tìm người phụ trách cuộc thi rồi.
Cách tòa nhà studio của Khương Điềm không xa có một tòa nhà văn phòng, từ tầng năm đến tầng mười đều là tổng bộ của công ty tổ chức cuộc thi thiết kế đó.
Khương Điềm sải bước đi giày cao gót lạch cạch, bất chấp gió tạt, đến dưới tòa nhà của công ty đó. Cô nhìn từ dưới lên mấy tầng lầu kia với ánh mắt lạnh lẽo, rồi thu lại tầm mắt, bước vào tòa nhà.
Khương Điềm hừng hực khí thế, uy phong lẫm liệt đi thẳng đến quầy lễ tân của công ty.
Cô thẳng thừng nói với cô lễ tân: “Tôi tìm giám đốc Trương của cô, xin hỏi anh ấy có ở đây không?”
Cô lễ tân có chút áy náy đáp: “Thành thật xin lỗi, giám đốc Trương mấy ngày nay đi nghỉ mát rồi, không có ở trong thành phố.”
Nghe vậy, Khương Điềm cau mày, trong lòng cười lạnh.
Thật khéo làm sao, cô vừa muốn tìm anh ta thì anh ta lại đi nghỉ mát. Hành động "lạy ông tôi ở bụi này" này càng chứng thực những gì cô đoán trong lòng.
Khương Điềm lại nói: “Giám đốc Trương không có ở đây, vậy những người phụ trách khác của cuộc thi Thiết kế Mới Nổi có ở đây không?”
Cô lễ tân lắc đầu: “Mấy người phụ trách khác đều có việc đi công tác rồi, chắc phải mấy ngày nữa mới về.”
“Mấy ngày nữa là bao nhiêu ngày?” Khương Điềm lạnh lùng hỏi.
Nhìn Khương Điềm như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, nụ cười trên mặt cô lễ tân suýt không giữ nổi, khó xử nói: “Cô ơi, cô đừng hỏi nữa, mấy chuyện này một cô lễ tân nhỏ bé như tôi làm sao mà biết được chứ, cô cứ về đi ạ.”
Khương Điềm nhìn cô ta bằng ánh mắt sắc lạnh mấy giây, thấy cô lễ tân dường như run rẩy cả người, cô thu lại ánh mắt, không nói gì, quay người rời đi.