Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Tâm Mộng sải bước đi nhanh về phía trước, lười biếng khoát tay, “Thôi khiêm tốn
Khiêm tốn chút đi, vì anh đã mời tôi ăn tiệc lớn, tôi miễn cưỡng đưa anh đến một nơi để thư giãn đầu óc.”
“Nơi nào?” Nguyên Tiêu chỉ vài bước đã đuổi kịp Lục Tâm Mộng.
“Một nơi tôi thích từ nhỏ, coi như là căn cứ bí mật của tôi.”
Một giờ sau, hai người lái xe đã rời khỏi nội thành và đến ngoại ô. Hai chiếc xe dừng trên con đường lớn vắng vẻ, xung quanh là biển hoa bát ngát không thấy điểm cuối.
Lục Tâm Mộng xuống xe, tắm mình trong ánh nắng lười biếng, dang rộng hai tay hít thở không khí trong lành của thiên nhiên, vẻ mặt thư thái dễ chịu.
Nguyên Tiêu nhìn khung cảnh tuyệt đẹp xung quanh, dù đã là mùa đông nhưng nơi đây lại tràn ngập sức sống mùa xuân, thực vật tràn đầy sức sống mãnh liệt.
“Đây là một nơi tuyệt vời để thư giãn, có một lần tôi lạc đường đến đây, lúc đó đã là ban đêm, tôi sợ c.h.ế.t khiếp, điện thoại cũng hết pin, tôi ở trong xe suốt một đêm, sáng sớm hôm sau mới phát hiện ra, hóa ra nơi này đẹp đến vậy, hình như quanh năm đều như thế.”
Nguyên Tiêu nhìn Lục Tâm Mộng đang tận hưởng bên cạnh, Lục Tâm Mộng mở mắt đi đến một khoảng đất trống ngồi xuống, biển hoa ngập quá mắt cá chân, gió thổi qua, vuốt ve mắt cá chân kêu xào xạc.
Lục Tâm Mộng khóe mắt khóe môi cong lên ý cười nghiêng người chạm vào những bông hoa xinh đẹp, Nguyên Tiêu bên cạnh bất giác nhìn ngây người, rất lâu sau mới hoàn hồn, đè nén những cảm xúc lạ trong lòng, anh ta lặng lẽ đi đến ngồi xuống bên cạnh cô.
Môi trường như vậy quả thực khiến người ta thư thái dễ chịu cả về thể chất lẫn tinh thần, tâm trạng cũng dần được thả lỏng, Nguyên Tiêu suy nghĩ miên man, bên cạnh cũng không phát ra tiếng động nào.
Không biết từ lúc nào, Nguyên Tiêu dần thu lại suy nghĩ, khẽ quay đầu nhìn Lục Tâm Mộng bên cạnh.
Gió lạnh nhẹ nhàng thổi qua má, làm tung bay những sợi tóc hai bên của Lục Tâm Mộng, cô không khỏi nheo mắt lại, hàng mi dài khẽ rung, sống mũi cao thẳng phác họa nên góc nghiêng xinh đẹp của cô. Nguyên Tiêu như có ma xui quỷ khiến đưa tay ra…
--- Chương 398 ---
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Rời đi
Vì chột dạ, giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều, “Em… em cũng đâu có cách nào khác, đã là bác sĩ tâm lý của Nguyên Tiêu thì chúng em tiếp xúc là không thể tránh khỏi mà… em…”
Giang Điềm mặt không cảm xúc nhìn cô, trong lòng đang suy nghĩ gì đó, rồi thở dài, “Tâm Mộng, tuy chưa nói với em, nhưng trong lòng em chắc hẳn cũng rõ, chị và Lục Chi Đình có quan hệ đối địch với Nguyên Tiêu, chúng chị sợ em tiếp xúc quá nhiều với cậu ta, cậu ta sẽ nhân cơ hội lợi dụng em để uy h.i.ế.p chúng chị đạt được mục đích. Em biết đó, chúng chị sợ em bị tổn thương.”
Lục Tâm Mộng nghe lời cô nói, cẩn thận suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra từ khi tiếp xúc với Nguyên Tiêu. Nhớ lại thì thật ra Nguyên Tiêu chưa từng làm gì sai trái với cô, thậm chí cũng chưa từng làm tổn thương cô, hoặc moi móc lời từ miệng cô.
Cứ như hôm nay anh ta nói, họ là bạn bè.
Ánh mắt cô tối sầm lại, ôm gối ôm lặng lẽ nói, “Em biết rồi, sau này ngoài việc khám bệnh cho anh ta ra, những lúc khác em sẽ không qua lại với anh ta nữa.”
Hơi nghiêng người vuốt ve cơ thể của thằng nhóc hư đang ăn thức ăn cho chó một cách vui vẻ, Giang Điềm chân thành mở lời, “Nếu có thể, em bảo cậu ta tìm một bác sĩ tâm lý khác đi.”
“Nhưng mà lúc trước Nguyên Tiêu tìm em, là vì ở thành phố A không tìm được bác sĩ tâm lý nào giỏi hơn em…” Trên mặt Lục Tâm Mộng thoáng qua một tia do dự, ngập ngừng không nói.
“Không có nhưng nhị gì cả, em phải nghĩ cho sự an toàn của bản thân.” Giang Điềm ngồi thẳng người, vẻ mặt có chút lạnh lẽo, có lẽ là sống với Lục Chi Đình lâu rồi, bộ dạng đó giống hệt Lục Chi Đình lúc nghiêm túc.
“Nhưng mà…” Lục Tâm Mộng lộ vẻ khó xử, sau đó chán nản cúi đầu, “Chị biết đấy, em không giỏi từ chối người khác, không thể nhẫn tâm với Nguyên Tiêu như vậy được.”
Nhìn Lục Tâm Mộng cúi đầu gần như chạm đất, trên mặt Giang Điềm hiện lên một tia bất lực, mở lời lần nữa, giọng điệu không cho phép nghi ngờ: “Nếu em không thể nhẫn tâm như vậy, vậy thì để chị làm kẻ ác này thế nào?”
Cô ấy hoàn toàn không phải là giọng điệu thương lượng, mà giống như đang tuyên bố với cô ấy, cứ như thể cô ấy thật sự sẽ làm như vậy.
Nghe vậy, Lục Tâm Mộng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo xinh đẹp nhìn Giang Điềm với thái độ không thể thương lượng, từ từ cúi đầu xuống, nhưng không nói gì.
Giang Điềm đứng dậy, cúi đầu nhìn Lục Tâm Mộng đang rũ rượi trên ghế sofa. Thằng nhóc hư sau khi ăn xong thức ăn cho chó dường như có thể cảm nhận được Lục Tâm Mộng đang buồn bã, chậm rãi đi đến bên cạnh cô, cái đầu lông xù không ngừng cọ xát vào chân Lục Tâm Mộng.
Tuy nhiên, Giang Điềm lại nhíu mày, trong lòng dâng lên sự nghi hoặc.