Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chí Đình quay đầu nhìn Khương Điềm, ánh đèn từ bộ phim chiếu lên khuôn mặt nghiêng của Khương Điềm, đôi mắt cười và khóe miệng cong cong của cô khiến anh có chút mê mẩn. Lục Chí Đình đưa tay ôm lấy đầu Khương Điềm rồi hôn lên: "Sau này anh sẽ còn thích em nhiều hơn nữa."

Mặc dù ánh mắt mọi người đều bị bộ phim thu hút, nhưng Khương Điềm vẫn cảm thấy ngại ngùng. Oái oăm thay, Lục Chí Đình ôm cô quá chặt, lại không dám vùng vẫy mạnh, cô nhẹ nhàng đẩy vai Lục Chí Đình, ra hiệu anh buông ra.

Lục Chí Đình đưa tay che mắt cô: "Không nhìn thấy thì tốt thôi."

Phim kết thúc, Khương Điềm bĩu môi khoanh tay: "Sao thế?" Lục Chí Đình hỏi.

"Toàn tại anh! Em vẫn chưa xem xong đàng hoàng." Khương Điềm nói.

Lục Chí Đình suy nghĩ một chút nói: "Hay là, xem lại lần nữa?"

"Xem lại gì nữa, xem lại là đến chiều mất rồi!" Khương Điềm đi ra ngoài: "Em đói rồi, đi ăn thôi!"

"Được." Lục Chí Đình vội vàng đuổi theo Khương Điềm, nắm tay cô, cùng nhau đi ra ngoài.

Khi ra ngoài Lục Chí Đình đã đặt sẵn nhà hàng. Quả nhiên đến nhà hàng, không có một ai. Khương Điềm chống cằm than thở: "Tại sao những người có tiền như các anh đi đâu cũng phải bao trọn vậy chứ?"

"Ăn uống cũng cần không khí sao?" Lục Chí Đình vừa hỏi vừa lấy điện thoại ra: "Tôi tìm thêm vài người cùng ăn nhé?"

"Không cần, không cần, không cần, em chỉ thấy lạ thôi. Như chúng em, những người bình thường chỉ ăn quán vỉa hè, thường thì thấy quán nào đông khách thì vào ăn. Đến lượt các anh, những người có tiền, thì lại ngược lại." Khương Điềm nói: "Em không nói cách của các anh là không tốt nhé, em cũng biết nhà hàng cao cấp như vậy đương nhiên càng yên tĩnh càng tốt rồi. Em chỉ muốn than thở một chút thôi, anh không trả lời cũng được."

Lục Chí Đình nhìn dáng vẻ của Khương Điềm bỗng bật cười. Câu hỏi này anh thật sự cũng không trả lời được, nhưng Khương Điềm chịu chia sẻ tâm sự với anh, lòng anh vô cùng vui vẻ. Thế là anh đứng dậy kéo tay Khương Điềm nói: "Đi, chúng ta đi ăn quán vỉa hè đông người mà em nói đó."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Khương Điềm mặt đầy kinh ngạc bị Lục Chí Đình kéo tay đi ra ngoài: "Thật sự muốn đi à?"

"Anh muốn nếm thử những món em từng ăn." Lục Chí Đình nói.

"Sao anh cứ nghĩ ra đâu đâu vậy." Khương Điềm cười nói, nhưng vẫn mặc cho Lục Chí Đình kéo cô đi.

Khương Điềm lại còn bị mù đường, dựa vào bản đồ và hỏi người đi đường mới loằng ngoằng đến được nơi Khương Điềm đã mô tả. Con phố ăn vặt này hầu như không có chỗ ngồi, thời tiết lại rất nóng. Lục Chí Đình và Khương Điềm xuống xe lập tức sững người, các loại mùi thức ăn và cái nóng oi bức hòa lẫn vào nhau, khiến người ta có cảm giác như mình không phải đi ăn mà là đang bị nấu chín vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khương Điềm ngại ngùng lau mồ hôi: "Hay là chúng ta quay về đi, nóng quá, anh cũng chưa ăn quán vỉa hè bao giờ, đừng để lát nữa lại đau bụng."

"Sao có thể thế được?" Lục Chí Đình nói: "Anh đã nói là muốn đến rồi sao có thể dễ dàng rút lui chứ." Anh quay lại xe lấy ô dự phòng che lên đầu Khương Điềm: "Em đừng để bị nắng nữa."

Khương Điềm gật đầu, cùng Lục Chí Đình che ô đi vào. Vừa đi được hai bước, Khương Điềm hỏi Lục Chí Đình: "Hay là anh ở đây, em đi mua nhé?"

"Em nghĩ anh sẽ đồng ý sao?" Lục Chí Đình hỏi ngược lại Khương Điềm.

"Cũng đúng." Biết Lục Chí Đình là người đặc biệt chú trọng chủ nghĩa đàn ông, Khương Điềm không kiên trì. Cô lại khó khăn đi thêm hai bước, Khương Điềm hỏi: "Hay là nhờ người khác giúp mua nhé?"

"Em nói đúng." Lục Chí Đình gập ô lại, ôm Khương Điềm quay lại xe: "Vẫn là Điềm Điềm em thông minh."

Đợi khoảng một tiếng đồng hồ, một người đàn ông to lớn mang theo hơn mười loại đồ ăn vặt đến trước xe Lục Chí Đình. Lục Chí Đình lấy ba trăm tệ ra đưa cho người đàn ông: "Đây là ba trăm tệ còn lại."

Người đàn ông nhận tiền cười hì hì bỏ đi. Khương Điềm nhìn mà xót ruột, quả nhiên có tiền có thể sai khiến quỷ thần: "Anh chi bằng đưa tiền cho em, em đi mua."

"Em thiếu tiền đến vậy sao?" Lục Chí Đình cười hỏi.

"Không phải vấn đề thiếu hay không thiếu, chỉ chạy việc vặt thôi mà anh lại đưa nhiều tiền như vậy, em còn thấy xót thay anh đấy." Khương Điềm

nói.

"Cô nàng mê tiền." Lục Chí Đình xoa đầu Khương Điềm: "Về nhà em giúp anh chọn món nào ngon, anh cũng sẽ trả lương cho em."

"Thật sao?" Mắt Khương Điềm lấp lánh như nhìn thấy tiền.

"Anh lừa em làm gì." Lục Chí Đình cười nói, từ từ kéo cửa sổ xe lên: "Thắt dây an toàn vào, chúng ta về nhà nhanh thôi."

Xe của Lục Chí Đình dần dần rời đi, Bạch Nhiên ở đằng xa cũng từ từ kéo cửa sổ xe lên, trong mắt hắn tràn ngập ghen tị và không cam tâm.

Bạch Nhiên chưa về đến nhà thì nhận được điện thoại từ bố mình, Bạch Trung: "Hôm nay về nhà một chuyến, bố có chuyện muốn nói với con."