Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không sao, chỉ là muốn ôm anh thôi.”

“Đi ăn cơm đã.” Lục Chi Đình nói xong liền định rời đi.

Thế nhưng không ngờ Tề Chỉ Oánh lại chặn đường anh, giây tiếp theo, một đôi môi đỏ mọng đặt lên đôi môi mỏng gợi cảm của anh.

Cô chuồn chuồn đạp nước hôn anh, rồi nhanh chóng rời đi.

Lục Chi Đình bất lực cười cười, không nói gì, bước ra ngoài.

Sau khi xuống lầu, hai người ngồi vào bàn ăn, nhìn cha mẹ nhà họ Tề.

“Oánh Oánh, lần này con về rồi có đi nữa không?” Tề Hồng Đào biết con gái mình vì sao trở về, nhưng vẫn muốn biết liệu cô có đi nữa hay không.

Lục Chi Đình không hề mở lời suốt buổi, lắng nghe cuộc đối thoại của ba người trong nhà. Cảnh tượng lúc này đối với Lục Chi Đình, không nghi ngờ gì nữa, chính là một sự nhói đau trong lòng. Anh đối với gia đình này mà nói, có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Rốt cuộc anh vẫn không biết cha mình đã nói gì trước lúc lâm chung.

Anh như một người ngoài cuộc nhìn mọi hỉ nộ ái ố của gia đình, bản thân lại phải chịu đựng nỗi đau ấy, đôi khi chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại tốt với cô.

Những năm qua, anh đều bị Tề Hồng Đào kiềm chế, ngoại trừ công ty của anh thì Tề Hồng Đào không quản được, còn những thứ khác, tất cả đều bị ông ta ràng buộc, không có chút tự do nào.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lục Chi Đình đang ăn cơm không định mở lời, nhưng không ngờ Tề Hồng Đào lại lên tiếng trước: “Chi Đình, cậu không có gì cần giải thích sao?” Vì con gái mình, ông ta nhất định phải đòi lại công bằng cho cô.

“Giải thích gì?” Người đàn ông lạnh nhạt hỏi ngược lại.

“Cậu giả vờ ngây thơ sao! Cậu thừa biết tôi đang nói về chuyện gì!” Tề Hồng Đào có chút bực mình, không nhịn được gầm lên với Lục Chi Đình.

Người đàn ông vẫn giữ nụ cười, không giải thích gì nhiều: “Tổng giám đốc Tề, gần đây tôi có khá nhiều việc, thật sự không biết ông đang nói chuyện gì? Không biết ông có thể gợi ý một chút không?”

Tề Hồng Đào không ngờ người đàn ông lại nói như vậy: “Ồ? Cậu không nhớ sao? Vậy để tôi nhắc nhở cậu thật kỹ. Cậu thay lòng đổi dạ, đặt con gái tôi ở đâu? Đừng nói với tôi đó là vì công việc! Tôi không tin bộ đó của cậu!”

Nghe lời của Tề Hồng Đào, Lục Chi Đình liền biết là chuyện gì. Thật ra anh vẫn luôn biết, chỉ là không thèm nói với ông ta: “Hóa ra Tổng giám đốc Tề nói về tin tức được công bố trên tờ báo buổi sáng ngày hôm qua? Nếu là tin tức đó, tôi muốn nói rằng Tổng giám đốc Tề có phải quá nhạy cảm rồi không? Con gái ông là vị hôn thê của tôi, đây là sự thật không thể thay đổi! Có tin đồn tình ái thì sao chứ? Tôi không tin Tổng giám đốc Tề thời trẻ chưa từng có tin đồn tình ái.”

--- Chương 418 ---

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Định tổ chức một cuộc thi thiết kế thời trang.

“À…” Tề Hồng Đào nghe Lục Chi Đình nói, nghĩ lại hình như cũng không có gì sai. Có tin đồn tình ái thì sao chứ? Con gái ông ta cũng đâu có mất miếng thịt nào!

“Nếu Tổng giám đốc Tề không tin tôi, Chỉ Oánh cũng không tin tôi, tôi nghĩ chúng ta không cần thiết phải kết hôn, ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất cũng không có, cuộc hôn nhân sau này sẽ chỉ trải qua trong nghi ngờ và phỏng đoán!” Người đàn ông nói những lời này với nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Tề Chỉ Oánh đang cúi đầu ăn cơm ở một bên, nghe lời của Lục Chi Đình, tim bỗng hẫng đi một nhịp.

Ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất cũng không có, sau này dù có kết hôn cũng chỉ trải qua trong phỏng đoán và nghi ngờ.

Đây là đang ám chỉ cô, anh không tin cô sao?

Hay là anh biết lý do cô trở về nước, nhưng lại lấy lý do không tin tưởng để tìm cớ cho mình?

Cô không hiểu.

Nói chính xác hơn, cô Tề Chỉ Oánh từ trước đến nay chưa từng hiểu anh, không biết anh thật sự muốn gì!

“Thôi được rồi, được rồi, Chi Đình hiếm khi đến nhà chúng ta một chuyến, nói những lời này làm gì? Anh ấy lên trang nhất báo chắc chắn cũng không phải điều anh ấy muốn, nhất định là có kẻ có ý đồ xấu giở trò, cản trở Oánh Oánh và Chi Đình ở bên nhau, để tiện cho bản thân leo lên vị trí cao hơn!” Hồ Lị Tịnh làm hòa, “Chi Đình, những món ăn này đều là do bác tự tay làm, cháu nếm thử đi.”

“Vâng, cháu cảm ơn bác gái.”

“Hồng Đào à, ăn cơm mà nói mấy chuyện này làm gì? Anh muốn dọa con rể mà anh ưng ý này chạy mất sao?”

Tề Hồng Đào không nói gì nữa, nhà ăn lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng đũa va vào bát đĩa.

Tề Chỉ Oánh nghe lời của Lục Chi Đình, không thể tra ra được gì.

Chẳng lẽ tin tức Giang Thi Hàm cung cấp cho cô là giả sao?

Ăn cơm xong, Lục Chi Đình và Tề Hồng Đào đi vào thư phòng bàn công việc, còn Tề Chỉ Oánh thì về phòng mình.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Giang Thi Hàm: “Tin tức cô đưa cho tôi sẽ không phải là giả chứ! Cô nói anh Lục và chị cô đi lại rất gần, có bằng chứng gì không?”