Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh chưa bao giờ nghĩ kết quả lại như thế này.
Thấy Lục Tiểu Tịch rời đi, Lục Chi Đình đi đến, vỗ vỗ vai Tần Hi Ngự:
"Tính cách của Tiểu Tịch em ấy, cậu hiểu rõ mà. Tớ biết cậu thích con bé, nói thật lòng, tớ cũng muốn Tiểu Tịch ở bên cậu, ở bên cậu tớ rất yên tâm. Chưa nói đến thân phận Tổng tài của cậu, cậu còn là một quân nhân, cậu hiểu hơn tớ về trách nhiệm của một người đàn ông, cũng biết cách gánh vác trách nhiệm này. Nhưng Tiểu Tịch trong tình yêu thuộc kiểu chậm nhiệt, cần cậu từng chút một sưởi ấm cô bé, làm cô bé cảm động, không được quá nhanh, nếu không sẽ công dã tràng! Nếu cậu thật sự rất yêu Tiểu Tịch, cậu nên từ từ theo đuổi con bé, tớ tin Tiểu Tịch cuối cùng sẽ chọn cậu!"
Tần Hi Ngự thở dài: "Haizz, bây giờ tớ không cầu gì khác, chỉ cầu trong lòng cô ấy có tớ! Tớ càng hy vọng quãng đời còn lại của cô ấy đều có tớ!"
"Cậu phải biết tính cách Tiểu Tịch là không đ.â.m vào tường nam thì không quay đầu lại. Cô bé chỉ khi bị tổn thương, vào lúc cần người ở bên nhất, cậu ở cạnh cô bé, tớ tin Tiểu Tịch sẽ nhìn thấy tấm lòng chân thành của cậu! Vì vậy, cậu may mắn hơn tớ, cậu yêu Tiểu Tịch nhiều năm như vậy mà chưa từng thay đổi." Lục Chi Đình nhìn người huynh đệ của mình, khóe môi nở một nụ cười.
"Tớ biết, tớ sẽ đợi ngày đó!"
"Bây giờ cậu cứ âm thầm bảo vệ cô ấy là tốt nhất!"
Hai người đàn ông nói xong, quay người trở lại khu vực thi đấu.
Lục Tiểu Tịch quay lại và ngồi cạnh Hạ Tiểu Ngôn.
Hạ Tiểu Ngôn và Tô Tiểu Quai nhận ra Lục Tiểu Tịch có gì đó không ổn. Cuối cùng, thấy đôi mắt cô đỏ hoe, họ liền nhíu mày hỏi: "Sao thế? Anh ta bắt nạt cậu à?"
Cô gái lắc đầu.
"Tiểu Tịch, bây giờ tớ có vài lời muốn nói với cậu, cậu nghe cho rõ đây!"
Lục Tiểu Tịch gật đầu.
Giọng Hạ Tiểu Ngôn chậm rãi nói: "Tớ nhìn ra được anh ấy thật lòng yêu cậu, ánh mắt anh ấy nhìn cậu tràn đầy dịu dàng và cưng chiều, trong mắt anh ấy ngoài cậu ra không thấy gì khác cả, Tiểu Tịch à, nếu có thể, cậu hãy thử ở bên anh ấy xem sao, tớ tin rằng sẽ có một cảm giác rất khác biệt đấy." Bởi vì anh ấy xứng đáng với tình yêu của cậu!
Câu cuối cùng, Hạ Tiểu Ngôn đã không nói ra.
Tối về nhà, trong nhà chỉ có hai người Lục Tiểu Tịch và Giang Điềm.
Lục Tiểu Tịch thấy Giang Điềm có vẻ buồn chán, bèn tìm cô trò chuyện.
"Điềm Điềm, người đàn ông lên sân khấu cùng cậu hôm nay là ai vậy? Đẹp trai ghê! Có phải đang theo đuổi cậu không?" Lục Tiểu Tịch hưng phấn nhìn Giang Điềm hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Anh ấy hả, là người tớ quen khi đi học ở nước ngoài, có thể coi là tiền bối. Anh ấy đẹp trai thật, tiếc là lại yêu nhầm người rồi." Giang Điềm cười nhạt, nhớ lại hồi ở trường, anh ấy theo đuổi cô, cả trường gần như đều biết chuyện, khiến cô không biết phải đối mặt với anh ấy thế nào. Đôi khi bạn cùng lớp còn trêu chọc hai người họ, cho đến khi hai người dần mất liên lạc, cái sự ngượng ngùng lúc đó cũng không còn nữa.
Cho đến khi liên lạc lại, cả hai đều không nhắc đến chuyện cũ, cũng không còn nhiều e dè như trước.
"Anh ấy có thích cậu không?"
"Thích chứ, cậu không biết đâu, hồi đó anh ấy theo đuổi tớ, làm cho gần như cả
Lãnh Hàn Hạ Vũ
trường đều biết, khiến tớ lúc đó không biết phải đối mặt với người đàn ông này thế nào!" Giang Điềm hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, không hề nhận ra biểu cảm của Lục Tiểu Tịch đã thay đổi.
Khoảnh khắc này, Lục Tiểu Tịch đột nhiên có chút ghen tị với Giang Điềm.
Người khiến cô rung động, từng theo đuổi Giang Điềm.
"Vậy nên, Điềm Điềm có thể giúp tớ một việc không?"
"Được thôi, cậu nói đi, tớ cần giúp cậu chuyện gì?"
Giang Điềm vừa nói xong câu này, Lục Chi Đình đã về. Lục Tiểu Tịch thấy anh trai vào nhà, ghé vào tai Giang Điềm khẽ nói.
"Cậu chắc chứ?" Giang Điềm nghi hoặc nhìn cô.
Lục Tiểu Tịch ra sức gật đầu. Dù thành công hay không, cô cũng phải thử một lần, thử vì tình cảm của chính mình.
…
Hai ngày thi đấu kết thúc, Lục Tiểu Tịch và Giang Điềm đều lọt vào vòng bán kết.
Tề Chỉ Huỳnh theo dõi cuộc thi, không ngờ Giang Điềm lại vào được vòng bán kết, cô ta nắm chặt nắm đấm: "Giang Điềm, tôi sẽ khiến cô không vào được vòng chung kết!"
Lục Chi Đình và nhân viên công ty đã họp và ấn định thời gian vòng bán kết là hai tuần sau.
Các thí sinh lọt vào vòng chung kết lần này có thời gian chuẩn bị khá ngắn, xem xem họ có thể làm ra những bộ trang phục ưng ý trong thời gian ngắn hay không.
Giang Điềm mấy ngày nay đều ở nhà chuẩn bị tác phẩm cho vòng chung kết. Cô ấy thích vẽ, nhưng những tác phẩm hoàn thành, Lục Tiểu Tịch đều sẽ giúp cô ấy xem xét xem chỗ nào cần sửa đổi.
"Tiểu Tịch, cậu giúp tớ sửa tốt như vậy, không sợ tớ vượt mặt cậu sao?"