Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khách sáo vài câu, Tần Hàm Vũ khoác vai Lục Chí Đình, “Tôi có vài chuyện muốn bàn bạc với Chí Đình một chút, xin lỗi Vương tổng, xin phép thất lễ, lần sau tôi mời anh ăn cơm nhé.”
“Không sao không sao, hai cậu cứ nói chuyện đi.” Người đàn ông bụng phệ được gọi là Vương tổng cười hì hì vẫy tay với Lục Chí Đình và Tần Hàm Vũ, rồi quay sang trò chuyện với những người khác.
Tần Hàm Vũ ghé vào tai Lục Chí Đình thì thầm, “Lý Thiên Hạc đến rồi, ở hướng ba giờ phía sau.”
Lục Chí Đình giả vờ lơ đãng liếc nhìn về phía sau, một người đàn ông trung niên khí chất ngút trời bước xuống từ chiếc taxi, lập tức thu hút ánh nhìn của rất nhiều người có mặt tại đó.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Người này sao?” Lục Chí Đình hỏi.
“Đúng vậy, có đẹp trai không?” Tần Hàm Vũ cười hì hì hỏi, “Lúc đó tôi thấy giật mình, còn tưởng những người ở tuổi đó đều có thân hình như Vương tổng chứ.”
Vương tổng vừa nãy còn đang uống rượu đột nhiên hắt hơi một cái.
“Hắn ta thật sự đến một mình sao?” Không để ý lời Tần Hàm Vũ, Lục Chí Đình hỏi.
--- Chương 46 ---
Đương nhiên tôi đồng ý
“Thật sự là đến một mình.” Tần Hàm Vũ nói, “Còn là đi taxi suốt từ sân bay đến đây.”
Lý Thiên Hạc xuống xe, đưa cho tài xế một xấp Nhân dân tệ. Tài xế giật mình, chỉ rút một tờ rồi đẩy tay Lý Thiên Hạc về. Lý Thiên Hạc cất tiền đi, khẽ cười với tài xế, rồi quay người đi về phía hội trường.
Lục Chí Đình và Tần Hàm Vũ đứng một bên quan sát xem Lý Thiên Hạc định làm gì, lúc này Bạch Nhiên bước ra, vươn tay về phía Lý Thiên Hạc mỉm cười nhè nhẹ, “Chào anh Lý.”
Lý Thiên Hạc sững người, bắt tay Bạch Nhiên, dùng tiếng phổ thông hơi ngắc ngứ hỏi Bạch Nhiên, “Chào anh, anh biết tôi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bắt tay xong Bạch Nhiên rụt tay về, “Từng nghe qua.”
Lý Thiên Hạc lại hỏi, “Anh có biết Tô Trường Hồng không? Cô ấy là vợ cũ của tôi, tôi có việc tìm cô ấy, cô ấy bảo tôi đến đây.” Rồi hắn ta lại lấy điện thoại ra đưa cho Bạch Nhiên, “Tôi chưa từng đến Trung Quốc, đây là địa chỉ cô ấy cho tôi, là ở đây sao?”
Mặc dù biết địa chỉ sẽ không sai, nhưng Bạch Nhiên vẫn nhìn vào điện thoại mà Lý Thiên Hạc đưa qua, “Đúng vậy, để tôi đưa anh qua đó trước, dì Tô vẫn chưa đến.”
Lý Thiên Hạc gật đầu định đi theo Bạch Nhiên, Lục Chí Đình và Tần Hàm Vũ có chút hoảng loạn, không thể để Bạch Nhiên dẫn Lý Thiên Hạc đi, vừa chuẩn bị tiến lên thì xe của Tô Trường Hồng đã tới.
Lý Thiên Hạc dừng bước, nhìn thấy Tô Trường Hồng đi tới mặt đầy vẻ ngạc nhiên, đợi Tô Trường Hồng xuống xe liền vội vàng tiến lên, “Lâu rồi không gặp A Hồng.”
Tô Trường Hồng mỉm cười lịch sự ôm Lý Thiên Hạc một cái, rồi nói: “Có chuyện gì chúng ta vào trong nói đi.”
Tô Bội ban đầu vẫn đang nói chuyện phiếm với người khác, thấy Tô Trường Hồng đến liền vội vàng tiến lên, “Cô ơi cuối cùng cô cũng đến rồi, người đã đông đủ, buổi họp báo sắp bắt đầu rồi ạ.”
Cùng nhau bước vào đại sảnh, các người mẫu lần lượt trình diễn trang sức vài lượt, sau đó là phần thuyết trình dài dòng. Khương Điềm vì công ty có việc gấp nên đi trước. Thấy Khương Điềm ở đây thực sự không quen, Lục Chí Đình cũng không níu kéo, sau khi Trương Tiêu đưa Khương Điềm đi, Lục Chí Đình cũng không cần quá phân tâm.
Sau phần thuyết trình, phía sau còn một sảnh lớn, bên trong trưng bày những món trang sức vừa được giới thiệu, đặt dưới lớp kính bảo vệ. Lúc này mọi người có thể tự do tham quan. Định đi theo dõi Lý Thiên Hạc và Tô Trường Hồng, nhưng giữa chừng lại bị vợ chồng Tô Trường Thanh chặn lại.
Qua khe hở giữa vợ chồng Tô Trường Thanh, Lục Chí Đình thấy Bạch Nhiên lộ ra nụ cười khiêu khích với anh, tức giận định bước tới, Tần Hàm Vũ liền giữ chặt vai Lục Chí Đình, nói với Tô Trường Thanh: “Cháu thấy mấy món trang sức này đẹp thật đấy, cô Tô đây có mắt nhìn và tài năng thật sự. Chú à, Chí Đình, hai người cứ nói chuyện đi, cháu đi xem một chút.”
Nghe thấy có người khen con gái mình, Tô Trường Thanh vui vẻ cười ha hả: “Tiểu Vũ cháu cũng có mắt nhìn lắm. Vậy cháu đi đi, chú và Chí Đình nói chuyện đã.”
Tần Hàm Vũ đi rồi, liếc mắt ra hiệu cho Lục Chí Đình, rồi cũng theo Bạch Nhiên lên lầu.
Sau khi Lý Thiên Hạc và Tô Trường Hồng vào phòng, Bạch Nhiên cũng vào phòng kế bên, mở laptop đeo tai nghe định nghe trộm từ thiết bị nghe lén vừa gắn lên người Lý Thiên Hạc, nhưng lại bị những tiếng rè rè của dòng điện làm giật mình. "Bị phát hiện rồi sao?", Bạch Nhiên nghĩ.
Tần Hàm Vũ ở gần đó cũng bị tiếng điện làm cho đau đầu. Cậu ta suy nghĩ kỹ lại cũng phải, Lý Thiên Hạc một mình đến Trung Quốc mà không ở khu vực an toàn của mình thì chắc chắn sẽ đề phòng rất nhiều. Nghĩ đến Bạch Nhiên chắc chắn cũng như mình, cậu ta liền yên tâm, nằm xuống giường bắt đầu chơi điện thoại.
Lục Chí Đình rất khó khăn mới tống cổ được Tô Trường Thanh đi, bước vào phòng thấy Tần Hàm Vũ đang vô công rồi nghề chơi điện thoại, liền dừng lại: “Thất bại rồi à?”