Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Điềm Điềm, cho anh chút thời gian, đợi anh xử lý xong mọi chuyện. Nếu em vẫn còn yêu anh, chúng ta sẽ ở bên nhau. Nếu không yêu nữa, vậy anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu, cho đến khi em yêu anh lần nữa mới thôi.”
Giang Điềm cười khẽ, không nói gì.
Lục Chi Đình trả tiền xong, lại đi đến bên cạnh Giang Điềm, dùng giọng nói chỉ cô mới có thể nghe thấy: “Anh mặc kệ em và Thẩm Dực Thần bây giờ có quan hệ thế nào, đợi anh xử lý xong mọi chuyện rồi quay lại tìm em, đến lúc đó, dù em và Thẩm Dực Thần có quan hệ ra sao, anh cũng sẽ theo đuổi em về. Chuyện cũ, anh rất xin lỗi, nhưng sau này, anh sẽ từ từ đền bù cho em.” Nói xong, người đàn ông rời đi.
Giang Điềm nhìn theo bóng lưng Lục Chi Đình rời đi, ngẩn người một lát, cho đến khi bóng anh khuất hẳn, cô mới mỉm cười: “Hy vọng mình không yêu sai người.”
Mọi cử chỉ của Lục Chi Đình và Giang Điềm đều lọt vào mắt dì Dương, bà đại khái đã biết người Giang Điềm thích là ai.
--- Chương 466 ---
Dẫm c.h.ế.t anh ta, dễ dàng biết mấy
Cô gái cầm khay trở về phòng làm bánh, dì Dương nhìn cô, hỏi: “Con không thích Thẩm Dực Thần, là vì anh ấy đúng không!”
Lời của dì Dương khiến cô gái sững sờ, nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt bà, cô đại khái đã hiểu. Mọi cử chỉ của cô và Lục Chi Đình lúc nãy đều lọt vào mắt dì Dương.
Giang Điềm không phủ nhận, cô không thích Thẩm Dực Thần, quả thực là vì Lục Chi Đình. Bởi vì trái tim cô đã sớm trao về Lục Chi Đình, không thể nào thu về được nữa.
“Phải, là vì anh ấy, nếu không có anh ấy, con đã sớm ở bên Dực Thần rồi.”
“Dù ở bên ai, cũng nên trân trọng thật kỹ tình yêu trong lòng. Ai cũng nói hy vọng mình có thể gả cho tình yêu, nhưng cuối cùng thật sự gả cho tình yêu thì có bao nhiêu người.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Dì Dương, dì chẳng phải là một người sao, dì chẳng phải đã gả cho tình yêu sao?” Giang Điềm cười hì hì nhìn dì Dương.
Dì Dương dùng bàn tay dính bột mì véo nhẹ mũi Giang Điềm: “Con đó!”
“Con có thể thấy dì và chú rất ân ái, dù dì làm gì, chú cũng nuông chiều dì, cũng không bao giờ giận dì.”
“Vậy là con không biết dì với chú con đã cãi nhau bao nhiêu lần đâu! Chúng ta luôn cãi vã vì những chuyện lông gà vỏ tỏi, nhưng chú con không thèm để ý dì thôi, dù sao cũng luôn là người xin lỗi trước.”
“Vậy nên, dì ơi, dì rất hạnh phúc đó ạ, chú rất yêu dì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Điềm Điềm, dì mặc kệ giữa các con đã xảy ra chuyện gì, nhưng đừng đánh mất người con yêu nhất, một khi bỏ lỡ là chuyện cả đời đấy.”
“Không đâu ạ. Người con yêu, lúc nhỏ đã cứu con, sau này vì một số lý do, con ra nước ngoài, rồi không gặp lại anh ấy nữa. Lúc nhỏ, anh ấy từng hứa với con một lời hứa. Con về nước cũng là để tìm lại anh ấy.”
“Cũng là lúc trở về tìm anh ấy, con phát hiện ra trong hai mươi năm con rời đi, anh ấy đã trải qua rất nhiều chuyện, những chuyện này đã thay đổi anh ấy, khiến con nhất thời không thể chấp nhận. Cũng vì anh ấy, con lại ra nước ngoài.”
Dì Dương nghe lời Giang Điềm nói, đại khái đã hiểu: “Bất kể kết cục thế nào, đều muốn thử một lần, vì người mình yêu nhất mà liều một phen. Liều được thì là hạnh phúc cả đời, không liều được, dù sao cũng đã cố gắng, đừng để bản thân phải hối tiếc.”
Giang Điềm gật đầu, nhìn dì Dương nói: “Phải đó ạ, chỉ là không muốn bản thân phải hối tiếc.”
Dì Dương hiểu suy nghĩ trong lòng Giang Điềm, dù sao bà cũng đã từng trải qua thời kỳ đó. Đương nhiên bà hiểu cô đang nghĩ gì.
Đối với Giang Điềm mà nói, Thẩm Dực Thần là bạn bè, là tri kỷ, là người giúp đỡ lúc hoạn nạn. Lục Chi Đình thì là người yêu, là người có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Trong lòng cô, hai người họ không có gì để so sánh.
Buổi tối, Giang Điềm rời tiệm bánh kem, trở về nhà, đơn giản làm chút đồ ăn tối. Sau đó ngồi bên cửa sổ ngẩn ngơ.
Cô đang nghĩ Lục Chi Đình đã về nhà chưa, nghĩ anh về nhà rồi có đi thẳng đến công ty không.
Trên cửa kính phòng bị Giang Điềm thổi hơi nóng, cô dùng ngón tay nắn nót viết tên anh lên đó.
Cái tên đã nằm sâu trong tim bao nhiêu năm.
Nếu họ chưa từng gặp nhau, anh chưa từng cứu cô, liệu bây giờ họ có sẽ không có giao thoa? Nếu anh không hứa với cô, liệu bây giờ cô đã ở bên người mình yêu nhất rồi không?
Cô không biết, cũng không muốn biết. Vì bây giờ nghĩ những vấn đề này đã quá muộn rồi. Số phận đã sắp đặt cho họ gặp nhau, cũng định sẵn để anh hứa với cô, và cũng định sẵn để họ vì tình yêu mà si mê cuồng dại.
Từng rất nhiều nghi hoặc trong đầu cô gái, giờ đây những nghi hoặc này cũng dần có câu trả lời.
…
Lục Chi Đình xuống máy bay liền thẳng tiến đến công ty. Mấy ngày nay, anh không về căn nhà của anh và Tề Chỉ Oánh. Mỗi lần đều là người làm trong nhà gọi điện báo cáo tình hình.
“Lục Tổng, cô Tề lại làm vỡ bình hoa trong nhà.”