Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Kiệt đứng sau lưng Lục Chi Đình, nhỏ giọng hỏi: “Tổng giám đốc Lục, anh thật sự định cho ông ta năm phần trăm cổ phần sao?”
“Cậu nghĩ có thể sao?”
Nghe anh hỏi ngược lại, Vân Kiệt nghĩ cũng đúng. Tập đoàn Allure là tâm huyết của anh, là đế chế thương mại mà anh đã tự mình gây dựng bằng chính nỗ lực của mình, làm sao có thể nói cho cổ phần là cho ngay được!
Cho dù có cho, anh cũng sẽ không cho lão già Tề Hồng Đào đó.
--- Chương 469 ---
Đến đây là hết
“Nếu đã vậy, vậy thì ta muốn cậu cho ta mười phần trăm cổ phần của Tập đoàn Allure, cậu muốn ly hôn với con bé thì cứ ly hôn, ta tuyệt đối không can thiệp! Cậu thấy thế nào? Con rể tốt của ta? Cậu có muốn suy nghĩ một chút không?”
“Ông dựa vào đâu mà đòi nhiều cổ phần của công ty chúng tôi như vậy? Tề Hồng Đào, ông đúng là đồ sư tử há miệng mắc quai mà!” Vân Kiệt không hiểu lão già này muốn làm gì.
“Chỉ cần tôi cho ông mười phần trăm cổ phần, ông sẽ không quản chuyện tôi ly hôn với cô ta?”
“Không quản, tuyệt đối không quản.”
Vân Kiệt sợ anh thật sự sẽ cho ông ta mười phần trăm cổ phần, bèn đưa tay kéo kéo áo Lục Chi Đình. Còn Lục Chi Đình thì lắc đầu với cậu, ra hiệu cậu yên tâm, công ty của anh là anh nói là được, Tề Hồng Đào ông ta chẳng là cái thá gì!
Vận mệnh của công ty anh, dựa vào đâu mà để một người ngoài đến kiểm soát? Lục Chi Đình anh còn chưa lên tiếng, Tề Hồng Đào ông ta đã muốn vượt mặt anh sao?
Ở Bân Thành, ai cũng cho rằng Lục Chi Đình có dã tâm, nhưng so với Tề Hồng Đào, dã tâm của Lục Chi Đình căn bản chẳng là gì cả!
“Vậy nếu tôi không cho thì sao? Ông muốn làm gì tôi? Muốn tôi lại mất trí nhớ nữa sao?”
“Thật ra mà nói thật lòng, Lục Chi Đình, ta đặc biệt muốn thấy bộ dạng cậu quỳ xuống cầu xin. Đặc biệt là bộ dạng quỳ gối trước mặt ta! Hahaha…” Lời nói của Tề Hồng Đào khiến Lục Chi Đình nhíu mày.
Còn Giang Điềm ở nước ngoài, bất ngờ nhận được một gói chuyển phát nhanh quốc tế.
Vốn tưởng gói chuyển phát nhanh đó lại là Lục Chi Đình gửi để tạo bất ngờ cho cô, không ngờ mở ra lại thấy bên trong là một con búp bê đầy máu, trên người còn cắm đầy kim!
“A!” Giang Điềm đột nhiên hét lên, khiến những khách hàng bên ngoài đều nghe thấy tiếng cô.
Sợ hãi, Giang Điềm ném con búp bê xuống đất.
Dì Dương và Chú Dương hôm nay đều không có ở tiệm, trong tiệm bánh chỉ có một mình Giang Điềm. Cô thở hổn hển, ôm chặt hai chân ngồi trên giường trong phòng nghỉ.
Nhìn con búp bê bị ném trên sàn, cô co mình lại trong góc phòng nghỉ, ôm chặt hai chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bánh ngọt dần được bán hết, nhưng Giang Điềm vẫn luôn ở trong phòng nghỉ, không ra ngoài. Khiến những sinh viên làm thêm đều tưởng cô đã ngủ thiếp đi, chưa đến giờ tan ca, bánh đã bán hết sạch. Vì không còn bánh để làm, tiệm bánh đành phải đóng cửa sớm.
Khi Thẩm Dịch Thần đến, không thấy Giang Điềm, tưởng cô đã rời đi.
Anh kéo một sinh viên làm thêm ở đó lại, nghi hoặc hỏi: “Giang Điềm hôm nay không đến sao?”
Cô gái bị kéo lại, nghĩ một lát rồi nói: “Cô ấy có đến. Chỉ là buổi chiều không thấy cô ấy đâu, không biết có phải đã rời đi rồi không.”
“Được rồi, cảm ơn em.” Thẩm Dịch Thần cảm ơn.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Anh cảm thấy Giang Điềm không thể nào rời khỏi
tiệm bánh, anh ấy đã nói với cô, chỉ cần rời khỏi tiệm bánh thì phải gọi điện cho anh, nhưng đến giờ anh vẫn chưa nhận được cuộc gọi nào từ cô, rõ ràng là cô chưa rời đi.
Người đàn ông bước vào tiệm bánh, nhìn những chiếc bánh đã bán hết, anh đại khái đã hiểu.
Anh đi vào phòng nghỉ phía sau tiệm bánh, phát hiện Giang Điềm một mình cuộn tròn người ngồi trong góc giường.
Sau đó cúi đầu mới nhìn thấy con búp bê bị Giang Điềm ném trên sàn.
Con búp bê mình đầy m.á.u khiến đồng tử Thẩm Dịch Thần co rút lại.
Đến gần giường mới thấy vai Giang Điềm đang run rẩy.
Thẩm Dịch Thần đi đến bên giường, nhìn cô gái trước mặt, đột nhiên không biết nên nói gì. Anh không biết những thứ đó được gửi đến từ đâu, càng không biết mục đích của việc gửi thứ này là gì.
Anh đưa tay vỗ vỗ vai cô gái, “Điềm Điềm?”
Cô gái ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông trước mắt, lập tức lao vào vòng tay anh. Cô òa khóc nức nở trong lòng anh, Thẩm Dịch Thần vỗ nhẹ vào lưng cô.
“Ai muốn hại em? Tại sao… tại sao lại gửi thứ này cho em?” Giang Điềm nức nở tựa vào lòng anh.
Giang Điềm khóc mãi rồi ngủ thiếp đi, tựa vào lòng Thẩm Dịch Thần. Cô nắm chặt lấy áo anh, sợ rằng chỉ cần buông tay sẽ bị người khác bắt đi, giống như con búp bê kia.
Thẩm Dịch Thần bế Giang Điềm lên theo kiểu bế ngang, đưa cô rời khỏi tiệm bánh.
Người đàn ông lấy chìa khóa dự phòng mở cửa, đặt cô gái thẳng lên giường.
Cô gái dần dần buông lỏng tay khỏi áo người đàn ông, nằm trên giường, nhắm mắt, lẩm bẩm: “Anh Lục…”
Người đàn ông tưởng cô gái đang gọi mình, cúi đầu, ghé tai lắng nghe, nghe thấy là cô gọi tên Lục Chi Đình.
“Lục Chi Đình…”