Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh mua một bó hoa mà cha mẹ lúc còn sống thích nhất. Sau khi đặt hoa ngay ngắn, anh đứng trước bia mộ, nhìn vào bức ảnh trên đó, hồi lâu không nói gì.
Trời bắt đầu lất phất mưa, ban đầu chỉ là từng giọt, một lúc sau, mưa càng lúc càng lớn, thậm chí còn có tuyết rơi.
Lưu Sâm nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, nghĩ đến nơi Lục Chi Đình sẽ đến, liền lập tức đứng dậy đi đưa ô cho anh.
“Cha mẹ, Bân Thành tuyết rơi rồi. Đáng tiếc là hai người không thể nhìn thấy.” Lục Chi Đình vừa nói vừa đưa tay hứng những bông tuyết đang bay xuống từ trên trời, “Con đã biết ai là kẻ thủ ác hại c.h.ế.t hai người rồi, chắc chắn hai người rất muốn bắt ông ta. Cha mẹ, con biết hai người đang ở một góc nào đó trên trời nhìn con và Tiểu Tịch. Con và Tiểu Tịch đều rất tốt.”
Khi Lưu Sâm đến, mũ áo của Lục Chi Đình đã dính đầy tuyết. Chiếc ô anh đưa đã che chắn cho anh khỏi những bông tuyết dày đặc hơn.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Cha mẹ, kẻ đã hại c.h.ế.t hai người là Tề Hồng Đào, con nhất định sẽ bắt ông ta phải trả giá! Bất kể kết cục thế nào!”
Tuyết càng lúc càng rơi dày, chiếc ô đã phủ đầy tuyết.
“Sếp Lục, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên về thôi. Tuyết càng rơi càng lớn, về muộn thì đường chắc chắn sẽ khó đi.” Lưu Sâm ở một bên khuyên nhủ Lục Chi Đình.
Anh biết Lục Chi Đình mỗi năm đều đến nơi này, và mỗi lần đến là ở suốt cả ngày. Hôm nay nếu không phải vì tuyết rơi, người đàn ông thực sự sẽ ở trong nghĩa trang suốt cả ngày.
Nghe thấy lời của Lưu Sâm, Lục Chi Đình lùi lại một bước, cúi người thật sâu trước bia mộ.
Lưu Sâm cũng cúi đầu chào.
Dù anh chưa từng gặp cha của Lục Chi Đình, nhưng anh biết cha anh ấy cũng là một nhân vật không hề đơn giản.
Chỉ cần nhìn Lục Chi Đình cũng biết, nếu không có gen di truyền, làm sao anh ấy có thể xuất sắc đến vậy?
Ngay cả khi còn học đại học cũng đã có thể tạo ra một đế chế kinh doanh riêng của mình.
“Cha mẹ, con về trước đây. Có thời gian con sẽ đến thăm hai người nữa. Con cũng sẽ dẫn Tiểu Tịch đến.” Nói xong, anh quay người rời đi.
Lưu Sâm theo sau anh che ô. Điều anh không nhìn thấy là đôi mắt Lục Chi Đình đang đỏ hoe.
Sau khi lên xe, Lưu Sâm nói với Lục Chi Đình: “Sếp Lục, Tập đoàn Tề thị tính sao đây? Tiền vốn cũng gần hết rồi.”
“Thế mấy công ty thường xuyên hợp tác với ông ta thì sao?” Người đàn ông nhắm mắt, hỏi Lưu Sâm đang ngồi ở ghế lái.
--- Chương 483 ---
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Có thể sẽ mất trí nhớ lần nữa
“Bọn họ cũng đang dần dần hủy bỏ hợp đồng với ông ta, hy vọng ông ta có thể bồi thường.”
Khóe miệng người đàn ông nhếch lên, quả nhiên, những đối tác đó đã bắt đầu tìm Tề Hồng Đào để hủy hợp đồng: “Tập đoàn Tề thị hiện tại còn bao nhiêu tiền có thể xoay sở được?”
“Không nhiều lắm, những hợp đồng mà các đối tác hủy bỏ đều có thể khiến Tề Hồng Đào tán gia bại sản.”
“Công ty bất động sản thuộc Tập đoàn Tề thị, đa số nhà đều là nhà nguy hiểm, không thể cho người ở được, hiện tại đã bán rất nhiều rồi, e rằng dù kiện tụng, ông ta cũng không thắng nổi.”
“Tề Hồng Đào, lần này ông không còn đường sống rồi! Thâu tóm công ty của ông, cũng coi như cho cha mẹ tôi một lời giải thích.” Lục Chi Đình vẫn nhắm mắt.
“Sếp Lục, đi công ty hay…”
“Công ty.”
Lưu Sâm lái xe thẳng đến Tập đoàn Allure.
Lục Chi Đình bây giờ về nhà cũng ngày càng ít, cơ bản là sống luôn ở công ty. Trong văn phòng Tổng giám đốc có một phòng nghỉ rộng khoảng hai mươi mét vuông, bên cạnh là một phòng thay đồ. Bên cạnh cửa phòng nghỉ là phòng tắm. Trong phòng nghỉ còn có một chiếc TV treo tường. Màu sắc của nó tương tự như ở nhà anh, chủ yếu là đen, trắng và xám.
Ở vị trí cách cửa công ty không xa, Lục Chi Đình bảo Lưu Sâm dừng xe: “Dừng lại. Tôi đi bộ về từ đây, cậu lái xe về rồi đi làm việc đi.”
“Vâng!”
Sau khi Lưu Sâm lái xe đi, Lục Chi Đình một mình đi trong tuyết. Chẳng mấy chốc tóc anh đã trắng xóa.
Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn những bông tuyết bay xuống từ bầu trời, trong lòng tự nhủ: Điềm Điềm, anh rất muốn được cùng em bạc đầu, chỉ e sẽ không còn cơ hội như vậy nữa. Anh biết em không thể nào tha thứ cho anh, sau này anh sẽ từ từ giải thích với em, với điều kiện là anh có thể theo đuổi được em đã rồi tính.
Lục Chi Đình muốn nắm tay Giang Điềm đi trong tuyết này, bởi vì có thể cùng nhau bạc đầu.
…
Giang Điềm và Tề Chỉ Oánh vẫn ở trong quán bar.
“Đôi khi tôi nghĩ tại sao, tại sao cô lại gặp anh Lục sớm hơn tôi, tại sao anh Lục lại như bị ma ám mà yêu cô đến thế.” Tề Chỉ Oánh ngửa đầu uống cạn một ly rượu.
Giang Điềm biết mình không ngăn được cô ta uống rượu, cô ta muốn uống thì đàn ông cũng không khuyên nổi.