Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Huyên…” Lục Chi Đình đang nhắm mắt nghe thấy giọng nói quen thuộc, mở mắt ra, đập vào mắt là cô gái mà anh đã mấy ngày không gặp.
“Điềm Điềm, em sao lại đến đây?” Lục Chi Đình hơi ngạc nhiên khi Giang Điềm đến thăm anh, anh cứ tưởng từ hôm đó trở đi sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa, vốn định nói chuyện đó với Giang Điềm muộn hơn một chút, không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, nhanh đến nỗi anh không kịp chuẩn bị gì.
Giang Điềm không nói gì, bước tới, dang tay ôm lấy người đàn ông đang ngồi trên giường bệnh.
“Điềm Điềm?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Ừm, sao vậy?”
“Em không nói gì, anh cứ tưởng em bị sao chứ, làm anh hết hồn.”
“Không có, tại sao anh không nghỉ ngơi cho tốt? Tại sao không yêu quý cơ thể mình? Anh ngay cả cơ thể mình còn không yêu quý, sau này ai sẽ yêu quý em?” Giang Điềm tựa vào vai Lục Chi Đình nói.
“Điềm Điềm, đúng lúc em đến, anh… có vài chuyện muốn nói với em.” Lục Chi Đình không biết phải nói với Giang Điềm chuyện anh sắp kết hôn với Tề Chỉ Oánh như thế nào.
Giang Điềm bịt miệng Lục Chi Đình, lắc đầu: “Đừng nói, em biết anh muốn nói gì rồi.”
“Không, em không biết đâu!”
Cô gái buông tay đang ôm người đàn ông ra, “Có chuyện quan trọng gì mà nhất định phải nói ngay bây giờ?”
“Anh sắp kết hôn rồi!” Lục Chi Đình có chút khó chịu.
Kết hôn?!
Với ai?
Sao lại sắp kết hôn?
Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu Giang Điềm.
“Kết hôn? Với ai?”
“Đúng, kết hôn, với Tề Chỉ Oánh.”
Tề Chỉ Oánh…
Cô ta ư?
Tại sao?
Cô ta không yêu Lục Chi Đình, tại sao anh ấy lại phải cưới cô ta?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giang Điềm đứng dậy, từng bước lùi lại, lắc đầu nói: “Không thể nào! Anh sao có thể kết hôn với cô ta được, anh không yêu cô ta. Cô ta hại em ra nông nỗi này, anh lại nói với em là anh sắp kết hôn với cô ta! Lục Chi Đình, em nói cho anh biết, em không tin, em sẽ không tin!” Nói xong, cô gái chạy ra khỏi phòng bệnh.
“Điềm Điềm!”
Giang Điềm thích Lục Chi Đình bao nhiêu năm như vậy, không thể chỉ vì một hai câu nói của anh mà tin anh, cô không tin Lục Chi Đình sẽ cưới một người đã hại cô bị thương.
Trở về phòng bệnh, Giang Điềm trùm chăn kín mít, nước mắt chầm chậm chảy dài từ khóe mắt.
Buổi tối, cảnh tượng Thẩm Dịch Thần nhìn thấy khi đến phòng bệnh là Giang Điềm tự trùm mình trong chăn ngủ thiếp đi, khóe mắt vẫn còn vương nước mắt.
Anh biết Giang Điềm đã đi gặp Lục Chi Đình, cũng đoán được Lục Chi Đình đã nói cho cô ấy biết chuyện mình sắp kết hôn, và cũng chắc chắn rằng, lý do Giang Điềm khóc là vì anh ấy sắp kết hôn, cưới người đã làm tổn thương cô ấy sâu sắc nhất.
Anh biết tất cả, nhưng lại không biết phải an ủi cô ấy như thế nào.
--- Chương 498 ---
Đêm tân hôn không thấy người
“Điềm Điềm.” Thẩm Dịch Thần khẽ gọi Giang Điềm.
Cô gái mở mắt thấy người đến là Thẩm Dịch Thần, nước mắt lại trào ra: “Dịch Thần, anh ấy… anh ấy sắp kết hôn rồi, với… Tề Chỉ Oánh.”
“Anh biết rồi.” Người đàn ông khẽ vỗ lưng Giang Điềm.
“Anh ấy sắp kết hôn, anh ấy lại đi cưới Tề Chỉ Oánh, cô ta đã hại em sâu đậm như vậy, sao anh ấy có thể cưới cô ta chứ? Sao có thể!”
“Anh ấy nhất định có nỗi khổ của riêng mình, anh ấy là người như thế nào, anh nghĩ em hẳn là người rõ nhất, em từ nhỏ đã thích anh ấy, dù trải qua bao nhiêu chuyện cũng vậy. Em cũng nên tin rằng anh ấy yêu em. Chuyện anh ấy sắp kết hôn, chúng ta đều biết, chúng ta không định nói cho em, là sợ em đau lòng, sợ em nghĩ quẩn, chúng ta lo lắng cho em.”
“Em… là người cuối cùng biết sao?” Giang Điềm nghẹn ngào nhìn Thẩm Dịch Thần hỏi.
Người đàn ông khó khăn gật đầu: “Đúng vậy.”
“Vậy trước đây các anh đều nói, cứ để em nghĩ Lục Chi Đình đã c.h.ế.t đúng không? Vậy các anh không sợ em nghĩ quẩn, đi c.h.ế.t sao?”
“Đã nghĩ tới, hôm đó em hỏi Vị Vãn, cô ấy đã muốn nói cho em rồi, chỉ là bị anh ngăn lại. Điềm Điềm, quên anh ấy đi, anh ấy cũng sắp cưới người khác rồi, em không phải cô dâu của anh ấy.”
“Quên anh ấy sao? Em phải làm sao đây? Bao nhiêu năm nay, người em thích chỉ có một mình anh ấy.”
“Vậy còn anh thì sao?” Thẩm Dịch Thần gần như gầm lên, “Mấy năm nay là anh ở bên cạnh em, tại sao em lại không thể quay đầu nhìn anh một chút chứ? Giang Điềm, anh cũng là con người, không phải chú chó nhỏ em gọi đến vẫy đi là được, không cần nữa là em đá anh đi!”
“Xin lỗi, anh biết em mà, mấy năm nay là anh ở bên cạnh em, nhưng anh nên biết nếu em có thể yêu anh, đã sớm yêu rồi, sẽ không đợi đến bây giờ! Thẩm Dịch Thần, anh đừng ép em được không?”
“Anh ấy tuần sau sẽ tổ chức hôn lễ rồi, em lẽ nào còn muốn níu kéo anh ấy sao? Anh ấy cưới người em ghét nhất, Điềm Điềm, em nên tỉnh táo lại đi, anh ấy rất nhanh sẽ trở thành chú rể của người khác rồi, không phải của Giang Điềm em đâu!”
Giang Điềm không nói nữa, hai tay ôm lấy đôi chân mình co ro trên giường.