Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Điềm!” Khương Thiến cả người sắp nổ tung, nếu không phải Lục Chí Đình còn ở đây, cô ta đã muốn xông lên xé xác Khương Điềm rồi.
Nói rồi, Lục Chí Đình nhìn Khương Điềm: “Đi thay quần áo đi, lát nữa đi với tôi.”
Đám người nhà họ Khương đang ngồi đó bụng đầy lời mắng chửi nhưng không dám nói gì, rõ ràng người tức đến sắp nổ tung là Khương Thiến, sao người không thoải mái lại là Khương Điềm được?
Khương Điềm cũng có chút khâm phục tài năng nói dối như thật của Lục Chí Đình, nhưng còn chưa kịp cười ra tiếng, câu nói tiếp theo của người đàn ông đã khiến nụ cười của cô đông cứng hoàn toàn trên mặt.
“Anh nói gì?” Khương Điềm có chút ngớ người, không hiểu diễn biến thần tốc này, sao đột nhiên lại bảo cô đi với anh ta?
Lục Chí Đình nhìn cô nàng ngớ người, đôi mắt hẹp dài nheo lại, cười có chút nguy hiểm: “Lát nữa đi với tôi, có vấn đề gì sao?”
Khương Điềm bị nụ cười âm u của anh ta dọa cho rùng mình, lập tức mềm nhũn, nghiêm nghị nói: “Không có! Tôi đi thay quần áo ngay đây, chú Lục chờ một lát.”
Lục Chí Đình hài lòng mỉm cười, Khương Điềm bề ngoài cười ngoan ngoãn, trong lòng lại dậy sóng.
Lục Chí Đình làm cái quái gì vậy? Bảo cô đi cùng anh ta?
Bây giờ cô trốn anh ta còn không kịp, lại còn đi cùng anh ta.
Nhưng tay không vặn được đùi, cô vẫn phải khuất phục dưới tay người đàn ông dùng quyền thế chèn ép người khác nào đó.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hơn nữa cô vừa nãy mới khoe khoang với Lục Chí Đình trong đại sảnh, bây giờ lại gây sự với anh ta, cái loại chuyện tự vả vào mặt mình như vậy, cô sẽ không làm.
Vốn định mặc váy siêu ngắn áo hở rốn, nhưng Khương Điềm vừa nghĩ đến Lục Chí Đình cái lão cổ hủ kia nói không chừng lại bắt cô khoác áo vest của anh ta, Khương Điềm cuối cùng vẫn mặc một chiếc áo hai dây nhỏ, váy dài đến đầu gối.
Cuối cùng dưới ánh mắt dò xét của Lục Chí Đình, Khương Điềm đi theo anh ta ra khỏi nhà họ Khương.
Vừa đến trước xe của anh ta, Khương Điềm đã không kìm được trái tim đang rục rịch, giả ngốc nói: “Chú Lục trăm công nghìn việc cháu sẽ không làm phiền chú nữa, cháu đi đây~”
Liếc nhìn Khương Điềm qua cầu rút ván, dùng xong là vứt bỏ, Lục Chí Đình không giận mà còn cười: “Bảo bối nhỏ tự mình đồng ý đi cùng chú Lục, quên rồi sao?”
Khương Điềm chỉ có thể quay đầu nhìn anh ta, cười cứng đờ và giả tạo.
Lão già Lục Chí Đình này, không thể cho cô một lối thoát sao? Cứ phải nhắc đến chuyện cô đồng ý đi cùng anh ta.
Dù trong lòng chửi như mổ bò, Khương Điềm bề ngoài vẫn tỏ ra ngoan ngoãn: “Chú Lục muốn đưa cháu đi đâu vậy?”
Lục Chí Đình nhếch môi mỏng, nụ cười sâu thẳm: “Đi Cục Dân chính.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“!!!”
“Không đi!” Khương Điềm kiên quyết nói.
Nhìn cô bé với vẻ mặt hoảng sợ, nụ cười của Lục Chí Đình hơi thu lại, không còn hiền hòa như trước đối với cô.
Trong đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một tia sáng kỳ lạ, anh ta cười u ám: “Ồ? Không đi sao?”
Khương Điềm: “…”
Trực giác mách bảo cô, nếu cô nói không đi, Lục Chí Đình chắc chắn sẽ trở mặt ngay lập tức.
Nhưng bảo cô đi đăng ký kết hôn với Lục Chí Đình sao? Chuyện đó càng không thể được chứ?
Cô đâu có ngốc, vừa mới thoát ra khỏi cái hang sói Lục Thiên Thành, cô mới không muốn chui vào cái hang hổ nước sâu hoắm Lục Chí Đình này!
Trong đầu đấu tranh nội tâm dữ dội, sau hai giây giả vờ trầm tư, Khương Điềm với vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chú Lục, chuyện kết hôn đại sự như vậy nên suy nghĩ kỹ càng, huống hồ một người đàn ông cao quý vô cùng như chú, sao cháu nỡ làm ô uế chú?!”
Nhìn Khương Điềm mặt đầy vẻ nghiêm nghị, nói năng lung tung, Lục Chí Đình cười thiện ý nói: “Không sao, chú Lục không chê cháu.”
Mặt Khương Điềm méo mó trong một khoảnh khắc, trong lòng đã đ.â.m Lục Chí Đình cả ngàn nhát dao.
Đây không phải là vấn đề anh ta có chê hay không, mà là vấn đề cô có muốn gả hay không!
Nhưng mà dùng sức mạnh, cô rất tự biết mình, không thể cứng rắn hơn Lục Chí Đình.
“Chú, dù có đăng ký kết hôn, cũng phải cho cháu một lý do chứ.” Khương Điềm cố gắng nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Lục Chí Đình nhướng mày, cười giống như một con cáo già mưu mô.
“Bảo bối nhỏ đã ngủ với chú Lục, lý do này đủ không? Lẽ nào cháu muốn ngủ xong rồi không chịu trách nhiệm sao?”
Khương Điềm khâm phục khả năng trắng trợn đổi trắng thay đen của anh ta, bất bình nói: “Chú, cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bừa, rõ ràng là chú ngủ với cháu!”
Lục Chí Đình vẻ mặt điềm nhiên, cười nói: “Vậy chú Lục sẽ chịu trách nhiệm với cháu.”
Khương Điềm không chút do dự từ chối: “Không, cháu không cần chịu trách nhiệm!”
Lục Chí Đình không hề ngạc nhiên khi cô từ chối, nhưng rõ ràng anh cũng không có ý định buông tha Khương Điềm dễ dàng như vậy.
Người đàn ông khẽ cười một tiếng, những lời nói trầm thấp dễ nghe thoát ra từ đôi môi mỏng đẹp đẽ, chỉ là nội dung thì không dễ nghe như giọng nói của anh.