Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Một đám người bận rộn đi hết rồi, chỉ để lại mình tớ ở nhà chẳng có việc gì làm.”
Giang Điềm không đi cùng Lục Chi Đình và những người khác, cô còn chưa bước ra khỏi cửa lớn thì đã bị Dạ Vị Vãn gọi lại.
“Điềm Điềm!”
Cô gái quay đầu lại, không biết Dạ Vị Vãn gọi cô làm gì, cô ngây người một lát: “Sao thế?”
Dạ Vị Vãn rối rắm hồi lâu cuối cùng cũng lên tiếng: “Chuyện tối qua…”
Chuyện tối qua, không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là Giang Điềm một bụng lửa giận. Cô còn chưa tìm cô ta tính sổ, cô ta lại tự mình nhận lỗi trước rồi.
“Hay cho mày đấy Dạ Vị Vãn, uổng công tao coi mày là bạn thân, mày lại đối xử với tao như thế này sao?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Dạ Vị Vãn cúi đầu nhìn mu bàn chân mình: “Tớ cũng không cố ý mà, ai bảo cậu say rượu lại nói nhiều lời thế, nếu không tớ cũng sẽ không gọi Lục Chi Đình đến đâu!”
Cô biết, nếu Giang Điềm đã nói ra rồi, thì chứng tỏ Lục Chi Đình đã nói cho cô ấy biết là do cô đã gọi anh đến.
Giang Điềm chỉ tay vào Dạ Vị Vãn, không biết nên nói gì: “Mày đó! Mày bảo tao nói mày thế nào đây! Tao vốn dĩ không có ý định ở bên anh ấy nữa, vậy mà tối qua anh ấy lại nấu canh giải rượu cho tao, lại còn nấu mì cho tao nữa, mày bảo tao làm sao mà trả cái ơn này cho anh ấy đây?”
“Lục Chi Đình sẽ không để cậu phải trả ơn anh ấy đâu.” Dạ Vị Vãn lẩm bẩm nhỏ giọng.
“Ừm? Cậu nói gì?”
Dạ Vị Vãn lập tức lắc đầu: “Không có, không có.”
Thật ra, suy nghĩ của Dạ Vị Vãn, chẳng phải cũng chính là suy nghĩ của Giang Điềm sao? Cô cũng muốn trở về bên Lục Chi Đình, nhưng còn Tề Chỉ Oánh thì sao? Cô ấy phải làm gì? Lại một lần nữa đi vào vết xe đổ của hai năm trước ư?
Nếu là thế, thì cô thà không ở bên anh.
“Nhưng Điềm Điềm, cậu thật sự cam tâm sao? Hai năm rồi, cậu đã rời xa Lục Chi Đình hai năm rồi, chẳng lẽ cậu không muốn biết Lục Chi Đình hai năm qua đã sống như thế nào sao?”
Lục Chi Đình? Hai năm qua anh ấy chẳng phải nên sống rất tốt sao? Mặc dù vết sẹo trên trán anh ấy không biết là do đâu, nhưng anh ấy sống rất tốt đúng không?
“Cam tâm? Tao có bao giờ cam tâm đâu? Vãn Vãn, mày hiểu tao mà. Đối với Lục Chi Đình, tao chưa bao giờ cam tâm cả, chỉ là đang nghĩ rốt cuộc Tề Chỉ Oánh có điểm gì hơn tao mà có thể khiến Lục Chi Đình cam tâm cưới cô ta?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dạ Vị Vãn thở dài, cô hiểu, nhiều chuyện Giang Điềm không biết: “Nhà họ Tề và nhà họ Lục có hôn ước, mà nguồn gốc của hôn ước này là từ cha mẹ đã khuất của Lục Chi Đình.”
Cha mẹ Lục Chi Đình? Giang Điềm càng không hiểu, tại sao hôn ước của họ lại phải liên quan đến cha mẹ Lục Chi Đình. Chẳng lẽ không phải là hôn nhân thương mại sao?
Giang Điềm lúc này mới phát hiện ra hóa ra mình chẳng hiểu gì về anh cả. Dù rất yêu, nhưng lại chưa từng thực sự hiểu rõ.
“Cậu sẽ không biết rằng hôn ước giữa nhà họ Tề và nhà họ Lục đều do Tề Hồng Đào một tay sắp đặt đâu. Tề Hồng Đào đã dùng di chúc của cha Lục Chi Đình để uy h.i.ế.p Lục Chi Đình, khiến anh ấy không thể không cưới Tề Chỉ Oánh.”
Tề Hồng Đào? Di chúc? Có liên hệ gì sao? Giang Điềm vì lời nói của Dạ Vị Vãn mà rơi vào trầm tư.
“Họ có quan hệ gì sao?” Giang Điềm nhìn Dạ Vị Vãn hỏi.
Cô gái lắc đầu: “Tớ không biết bên trong rốt cuộc có gì, những điều này chỉ là tớ vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa anh trai tớ và Lục ca ca. Nếu cậu muốn biết toàn bộ sự việc, tớ nghĩ cậu vẫn nên hỏi chính Lục Chi Đình. Nhưng Điềm Điềm, tớ có thể khẳng định rằng, Lục Chi Đình anh ấy thật sự yêu cậu.”
Giang Điềm biết Dạ Vị Vãn có thể nói cho cô nhiều như vậy là để cô không hiểu lầm Lục Chi Đình nữa, cô ấy muốn cô biết tất cả những chuyện này đều không phải ý của Lục Chi Đình.
“Vãn Vãn, cảm ơn cậu.” Cô gái nói xong quay người chạy ra ngoài.
Cô trực tiếp lao thẳng đến Tập đoàn Allure để tìm Lục Chi Đình, chứ không phải đến công ty của Thẩm Dịch Thần.
Vừa bước vào cổng Tập đoàn Allure, cô đã bị cô lễ tân chặn lại.
“Ấy, quý cô, cô không có hẹn trước thì không thể vào được.” Cô lễ tân nhìn Giang Điềm.
Cô ta không hề quen Giang Điềm, nên mới dám chặn cô lại.
Giang Điềm thấy cô lễ tân này không cho mình đi, dứt khoát nói: “Tôi có chuyện gấp cần tìm anh ấy, không phải hẹn trước là giải quyết được.”
Cô lễ tân lại bật cười: “Cô cứ như thế này mà còn dám đến quyến rũ Tổng giám đốc của chúng tôi sao? Tổng giám đốc của chúng tôi đã có chủ rồi. Quý cô đây, tôi khuyên cô nên biết điều mà nhanh chóng rời đi, nếu không Tổng giám đốc trách phạt xuống, tôi không gánh nổi trách nhiệm này đâu.”
“Điềm Điềm?”
Một giọng đàn ông trầm ấm vang lên phía sau Giang Điềm.
Không sai, người đi xuống chính là Lục Chi Đình.
Giang Điềm nhanh chóng chạy đến bên Lục Chi Đình: “Xuân, em có chuyện muốn nói với anh.”