Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi nhìn thấy Giang Cẩn Thời và Giang Thi Hàm, nụ cười trên mặt Giang Điềm lập tức biến mất.

Cô không ngờ họ cũng sẽ đến.

Lục Chi Đình ngồi trên giường, thu trọn biểu cảm của Giang Điềm vào mắt, lên tiếng: “Điềm Điềm, sao vậy?”

Nghe tiếng người đàn ông, cô quay đầu lại, cười nói: “Không sao.”

Nhìn nụ cười gượng gạo của Giang Điềm, anh liền biết chắc chắn là có người cô không muốn gặp đã đến.

Một nhóm người bước vào phòng bệnh, Giang Điềm tiện tay đóng cửa lại, sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân ở phòng khác.

Đóng cửa lại, cô gái đi đến bên giường Lục Chi Đình ngồi xuống, từ đầu đến cuối không hề mở miệng nói một lời nào.

Người đàn ông nhận ra tâm tư của cô gái, nhìn nhóm người trong phòng bệnh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên cặp cha con nhà họ Giang, quả nhiên là vì họ.

Lục Chi Đình cười như không cười nhìn cặp cha con kia: “Tổng giám đốc Giang, gió nào đưa ông đến đây vậy?”

“Tôi đến công ty tìm cậu, nghe nói cậu nhập viện nên muốn đến thăm.” Giang Cẩn Thời khúm núm nói với Lục Chi Đình.

Lục Chi Đình cả đời ghét nhất loại người như vậy, là một người đàn ông mà không có chút khí phách nào, thấy người quyền lực liền lập tức khúm núm, khiến người ta cảm thấy vô cùng hèn nhát.

“Ồ, vậy bây giờ ông đã thấy rồi đấy, nên ông còn muốn làm gì nữa?”

Ý ngoài lời của Lục Chi Đình chính là, bộ dạng của tôi ông đã thấy rồi, ông có thể cầm đồ của mình rồi cút đi.

Nhưng Giang Cẩn Thời đâu thể hiểu được ý của anh, “Tôi muốn nói chuyện với cậu một chút.”

“Xin lỗi, bây giờ tôi không nói chuyện gì cả, có gì đợi tôi về công ty rồi nói.” Lục Chi Đình nói thẳng thừng.

Giang Cẩn Thời biết, Lục Chi Đình đã nói không muốn bàn chuyện gì thì chắc chắn là không muốn, để lại ấn tượng tốt cho Lục Chi Đình, ông ta dặn dò vài câu rồi dẫn Giang Thi Hàm rời đi.

Còn Giang Điềm vẫn không mở miệng, chỉ lạnh lùng nhìn hai người họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Kể từ lần cô về nước đó, cô vẫn tự mình về nhà, anh ta chưa từng cho người đến đón cô, thậm chí còn chẳng hỏi hai năm qua cô sống ở nước ngoài có tốt không! Giờ Lục Chi Đình bị thương, lập tức vội vã chạy đến nịnh nọt.

Một người cha như vậy, đối với Giang Điềm mà nói, có cũng như không.

Sau khi Giang Cẩn Thời dẫn Giang Thi Hàm rời đi, những người còn lại ở trong phòng bệnh, không nói một lời nào, cho đến khi Lục Chi Đình lại lên tiếng: “Các người đều đến đây, không nói một lời là sao? Là chê chỗ tôi ít người, muốn tăng thêm chút không khí, hay là làm gì?”

“Anh ơi, đây là bữa sáng em làm cho hai người, mau ăn đi ạ.” Lục Tiểu Tịch là người đầu tiên lên tiếng.

Lục Tiểu Tịch đặt chiếc cặp lồng giữ nhiệt lên bàn cạnh giường bệnh của Lục Chi Đình, múc cháo ra, mời Giang Điềm và Lục Chi Đình cùng ăn.

“Anh ơi, chị dâu, hai người ăn cùng đi ạ.” Lục Tiểu Tịch gọi.

Lục Chi Đình ngây người ra vì cách gọi của Lục Tiểu Tịch, anh chỉ vừa phẫu thuật thôi mà, em gái mình đổi cách xưng hô từ khi nào vậy? Ai có thể nói cho anh biết chuyện này là từ bao giờ không?

Ngoại trừ hai anh em nhà họ Dạ tương đối bình tĩnh, những người còn lại đều há hốc mồm ra đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.

“Chuyện này là sao?” Lục Chi Đình nhíu mày hỏi.

Lục Chi Đình đã hỏi ra điều nghi vấn trong lòng, câu hỏi này cũng là điều Tần Hi Ngự và Nghiêm Dĩ Nặc muốn hỏi, rốt cuộc một đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Sao lại khiến Lục Tiểu Tịch đổi cách xưng hô?

Họ chỉ là muốn đến tìm Lục Chi Đình ở Tập đoàn Allure, không ngờ tin nhận được lại là Lục Chi Đình đã nhập viện, vội vàng đến bệnh viện, tiếp nhận tin tức này, đầu óc nhất thời không thể hoạt động kịp.

“Tiểu Tịch, vừa nãy em gọi Giang Điềm là gì? Anh nhớ hai năm nay em rất căm ghét cô ấy mà, sao lại gọi như vậy?” Tần Hi Ngự để xác định Lục Tiểu Tịch có nói nhảm không, đưa tay lên trán cô thử nhiệt độ.

Lục Tiểu Tịch né ra, gạt tay Tần Hi Ngự: “Anh làm gì vậy? Em không sốt, vẫn bình thường mà.”

Cuối cùng vẫn là Dạ Vị Vãn lên tiếng: “Tiểu Tịch tối qua nói rồi, cô ấy biết người anh trai cô ấy yêu là Điềm Điềm, dù anh ấy có thể không cần mạng sống của mình cũng sẽ bảo vệ Điềm Điềm được an toàn, nhưng cô ấy vẫn chưa tha thứ cho Điềm Điềm. Cô ấy còn nói anh trai cô ấy thành ra thế này, Điềm Điềm có trách nhiệm không thể chối bỏ, cô ấy cũng biết anh trai cô ấy tỉnh dậy sau đó người muốn gặp nhất là Điềm Điềm, nên mới yêu cầu Điềm Điềm ở lại chăm sóc Lục Chi Đình.”

“Em đồng ý cô ấy ở bên anh trai em, nhưng không có nghĩa là em sẽ tha thứ cho cô ấy, muốn em tha thứ cho cô ấy, thì còn phải xem cô ấy có xứng đáng được em tha thứ không.” Lục Tiểu Tịch nói ra những lời Dạ Vị Vãn chưa nói hết.

“Điềm Điềm, chuyện này là thật sao?” Lục Chi Đình quay đầu nhìn cô gái đang ngồi trên ghế, im lặng không nói một lời.

Cô gái gật đầu, không nói gì cả.