Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạ Vị Vãn cầm đôi giày cao gót của cô, nhìn ba người: “Giấu ở đâu đây?”
Khương Thi Hàm lắc đầu, cô ta không quen thuộc với nhà họ Dạ, không biết nên giấu giày ở đâu.
“Chúng ta giấu giày trên cục nóng điều hòa bên ngoài cửa sổ nhé?” Lục Tiểu Tịch đề nghị.
“Cái này dễ tìm thấy lắm đúng không?” Dạ Vị Vãn đi đến trước cửa sổ, đánh giá cục nóng điều hòa: “Hơn nữa chỗ này cũng không an toàn lắm, nhỡ bị thương thì sao?”
Lục Tiểu Tịch đi tới nhìn, quả thật là vậy. Không an toàn lắm, nhỡ bị thương thì hôn lễ hôm nay không thể tiếp tục được.
“Anh Lục có quen thuộc với nhà họ Dạ không?” Khương Thi Hàm hỏi.
Nếu không quen thì có cách giấu rồi, còn nếu quen thì phải nghĩ kỹ xem giấu ở đâu.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cuối cùng ba người thảo luận một chút, giấu giày ở một nơi nào đó.
Ba người vây quanh Giang Điềm, ngồi bên giường bầu bạn với cô hai ngày. Một lúc sau, chuông cửa dưới lầu vang lên.
Dạ Vị Vãn và Lục Tiểu Tịch đứng trước cửa sổ, nhìn mọi thứ dưới lầu, nhỏ giọng nói gì đó, rồi cười tủm tỉm che miệng đi đến bên cửa phòng, chờ đợi chú rể và dàn phù rể đến.
Giang Điềm nhìn hai người, bất lực lắc đầu, hai người này rốt cuộc vẫn nổi m.á.u ham chơi, chắc là không định bỏ qua cho họ rồi.
“Chị, em xin lỗi.” Khương Thi Hàm nói với Giang Điềm đang nhìn hai người kia.
Cô ta thực sự chỉ muốn xin lỗi chị ấy, hy vọng nhận được sự tha thứ của chị ấy. Chuyện trước đây là do cô ta sai, bây giờ cô ta chỉ muốn bù đắp những lỗi lầm trước đó.
Giang Điềm nghe thấy tiếng cô ta, quay đầu nhìn cô ta: “Lời xin lỗi thì đừng nói nữa, tôi cũng không cần lời xin lỗi của cô. Những chuyện đó đều đã qua rồi, nói nhiều cũng mất hết ý nghĩa. Thi Hàm, sau hôm nay tôi hy vọng cô đừng xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa. Mặc dù cô là em gái tôi, những chuyện đó cũng đã qua rồi, nhưng để tôi thật sự không chấp nhặt, thì đó là điều không thể. Ngày mai bắt đầu cô hãy tìm một công việc tốt, gặp được người tốt thì kết hôn đi.”
“Chị...”
“Được, sau hôn lễ của chị, em sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của chị nữa, chỉ hy vọng chị có thể tha thứ cho em.” Khương Thi Hàm mong muốn nhất chính là Giang Điềm có thể tha thứ cho cô ta.
Cốc cốc——
Một tiếng gõ cửa, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lục Tiểu Tịch và Dạ Vị Vãn quay đầu nhìn hai người đang ngồi trên giường, rồi nhìn nhau gật đầu.
“Anh, anh phải đợi một chút, cô dâu vẫn chưa chuẩn bị xong.” Lục Tiểu Tịch cong môi nở nụ cười đầy vẻ trêu chọc.
Dạ Vị Vãn đã sớm đi đến bên giường, nói với Giang Thi Hàm: “Vẫn còn một bộ lễ phục, em mặc vào đi, rồi ngồi cạnh Điềm Điềm.”
“Em á? Chị chắc chứ?” Giang Thi Hàm không hiểu, đây là đám cưới của chị gái cô, cô mặc lễ phục thì tính sao đây.
Lục Tiểu Tịch thấy Giang Thi Hàm vẫn chưa thay lễ phục, liền giục: “Dạ Vị Vãn đã bảo em thay thì cứ thay đi, nhanh lên, anh trai em sắp vào rồi. Em tuyệt đối không để anh ấy dễ dàng đón Điềm Điềm đi như vậy đâu, không cho anh ấy chút khó khăn nào thì em không phải là em gái của chị ấy!”
Nghe lời Lục Tiểu Tịch, Giang Thi Hàm nhanh chóng thay lễ phục, ngồi cạnh Giang Điềm.
Cả hai người đều trùm khăn voan đỏ lên đầu, và được đổi chỗ cho nhau, chỉ có Dạ Vị Vãn và Lục Tiểu Tịch biết ai là Giang Điềm, ai là Giang Thi Hàm.
Cùng trang phục, cùng tư thế, căn bản không thể phân biệt được ai là ai.
Sau khi bốn người chuẩn bị xong, Lục Tiểu Tịch đi đến bên cửa, nói với Lục Chi Đình đứng ngoài cửa: “Cô dâu chuẩn bị xong rồi. Nhưng anh phải vượt qua ải của em trước đã, ải của em rất đơn giản, hát mười bài có từ ‘anh yêu em’, mỗi bài ít nhất hai câu.”
Tần Hi Ngự đứng bên cạnh, rất đồng cảm nhìn Lục Chi Đình: “Cô em gái này ngay cả anh trai mình cũng chơi khăm.”
Lục Chi Đình bất đắc dĩ lắc đầu: “Ai bảo cô ấy là em gái anh chứ! Có quỳ cũng phải chiều cho bằng hết.”
“Hát đi, hát đi, đừng nói nhiều, còn muốn đón cô dâu không hả?” Lục Tiểu Tịch giục giã.
Người đàn ông bất đắc dĩ lắc đầu, mở miệng hát: “Anh yêu em, yêu em như chuột yêu gạo.”
“Còn chín bài nữa.”
Trong khi đó, Tần Hi Ngự đang nghĩ nếu sau này anh ta kết hôn với Lục Tiểu Tịch, liệu có cũng như thế này không. Anh ta bắt đầu cầu nguyện đội phù dâu đừng hành hạ anh ta như vậy, anh ta sẽ không chịu nổi.
Dạ Vị Thanh vẻ mặt thản nhiên, anh ta lén quyết định nếu anh ta kết hôn với Dạ Vị Vãn, đương nhiên sẽ không mời đội phù dâu, nhưng không mời thì Dạ Vị Vãn có vẻ không chấp nhận được.
Mỗi người đều đang tính toán riêng, chỉ có một mình Lục Chi Đình đối mặt với cánh cửa hát, chỉ mong sao nhanh chóng đón được cô dâu.
Chẳng mấy chốc mười bài hát đã hát xong, mọi người đều tưởng có thể vào được rồi thì giọng của Dạ Vị Vãn vang lên: “Đừng tưởng vượt qua ải của Tiểu Tịch là có thể đón được cô dâu, các anh còn phải vượt qua ải của tôi nữa.”