Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đinh Thành còn muốn biện minh thêm, nhưng bị ánh mắt của Khương Điềm ép quay lại. “Thôi được rồi, chị Điềm Điềm em xin lỗi, là sếp Lục mỗi tháng sẽ cho em một ít tiền, bảo em theo dõi tình hình của chị ở công ty, nhưng em đảm bảo với chị, tuyệt đối không phải để giám sát chị đâu, chỉ là sếp Lục lo chị bị ấm ức ở công ty nên bảo em giúp đỡ chị nhiều hơn một chút thôi.”

“Thật sao?” Khương Điềm hỏi đầy nghi ngờ.

Đinh Thành giơ tay lên thề, “Thật mà! Em lừa chị làm gì chứ, hơn nữa chị và sếp Lục chẳng phải là vợ chồng sao? Công ty mình nhiều bà tám như vậy, sếp Lục chỉ sợ chị bị ấm ức thôi.”

“Chị biết rồi.” Thấy Đinh Thành quả thật không giống đang nói dối, Khương Điềm không hỏi thêm vấn đề này nữa, “Vậy bây giờ em đến đây hỏi chuyện này làm gì?”

“Những tin tức bên ngoài thật sự quá vô lý, em là 007 của sếp Lục, đương nhiên muốn tìm hiểu tình hình thật sự rồi.” Đinh Thành cười nói, “Tin tức trên báo không phải là thật đúng không ạ?”

“Đương nhiên không phải là thật rồi.” Khương Điềm nói, “Nếu là thật thì bây giờ chị còn có thể bình tĩnh đi làm như vậy sao?”

--- Chương 57 ---

Cạm bẫy và kế hoạch

“Vậy là vì sao ạ?” Đinh Thành hỏi, thật sự tò mò hai người này rốt cuộc đang làm gì.

Khương Điềm vỗ tài liệu trong tay lên đầu Đinh Thành, “Còn nói người khác nhiều chuyện, em cũng muốn đến thỏa mãn sự tò mò của mình đúng không? Không thể tiết lộ. Cái này có vấn đề, ánh sáng trong phòng quá tệ, chụp lại vài tấm khác đi, những cái còn lại chị sẽ nhận.”

“Vâng.” Đinh Thành bất lực nhận tài liệu từ tay Khương Điềm, “Vậy em đi trước đây.”

Sau khi Đinh Thành đi, Khương Điềm nhớ lại lời của Bạch Nhiên, không khỏi có chút lo lắng cho Lục Chí Đình. Cô lấy điện thoại ra, vốn định nói cho Lục Chí Đình biết Bạch Nhiên đã tìm cô, nhưng suy nghĩ một chút, lại xóa đi đoạn tin nhắn vừa gõ. Cô không thể để Lục Chí Đình lo lắng cho mình. Những chữ trong ô nhập liệu cứ xóa đi rồi lại gõ, gõ rồi lại xóa, Khương Điềm bất lực gập điện thoại lại, cuối cùng vẫn không gửi một chữ nào cho Lục Chí Đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Chí Đình lúc này cùng A Tam đã đến bệnh viện nơi Tần Hàm Vũ đang dưỡng bệnh. Bệnh viện này là do anh và Tần Hàm Vũ đầu tư xây dựng, bên ngoài không ai biết, nên đây là địa điểm ẩn náu tốt nhất.

Lục Chí Đình đến phòng bệnh, Tần Hàm Vũ đã tỉnh lại, tay và eo đều quấn băng, bên cạnh anh ta là một cô gái, đang lo lắng nhìn anh ta.

“Đã thành ra thế này rồi mà còn không quên tán gái à?” Lục Chí Đình bước vào, vỗ một cái vào đầu Tần Hàm Vũ, “A Tam nói lúc đó cậu ở quán bar, đừng nói với tôi là cậu đi quán bar tán gái nên mới bị đánh ra nông nỗi này nhé.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Sao cậu lại đến? Tôi nhớ tôi không bảo ai thông báo cho cậu…” Tần Hàm Vũ còn chưa nói xong, liếc nhìn A Tam phía sau, “Không phải đã bảo không cho cậu thông báo cho anh ta sao? Tôi có thể tự giải quyết được mà!”

A Tam ở phía sau rụt rè không dám tiến lên, Lục Chí Đình chống tay lên vai A Tam, “Cậu ta không thông báo cho tôi, thì chỉ với cái bộ dạng bây giờ của cậu làm sao mà giải quyết được?” Anh liếc nhìn cô gái bên cạnh Tần Hàm Vũ nói, “Để cô gái mà cậu tán đó đến giải quyết à?”

“Ôi đừng nói vậy chứ.” Tần Hàm Vũ cười cười, nói với cô gái bên cạnh: “Em đi trước đi, tôi không sao đâu.”

Cô gái hơi sợ sệt nhìn Lục Chí Đình một cái, ghé vào tai Tần Hàm Vũ nói vài câu rồi đứng dậy rời đi.

“Khẩu vị của cậu thay đổi rồi à?” Lục Chí Đình nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái rời đi, “Trước đây không phải thích kiểu trưởng thành, tri thức sao? Bây giờ khẩu vị nhạt nhẽo thế này à?”

“Đừng nói thế, nếu không phải con bé này, tôi ước gì đã không thể thoát ra dễ dàng như vậy. Chết tiệt, đám người đó đã theo dõi tôi rất lâu rồi, chuyên chọn lúc tôi mang ít người để ra tay!” Tần Hàm Vũ nhớ lại cảnh tượng lúc đó mà tức không chịu nổi, đột nhiên nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hỏi: “Tôi nhớ hai hôm trước cậu nói muốn kết hôn, nếu lúc đó tôi không bận quá thì tôi cũng muốn đi, kết hôn rồi chứ?”

Lục Chí Đình sững người, nói: “Chưa. Chuyện kết hôn lúc nào cũng được, dù sao Điềm Điềm cũng sẽ không rời bỏ tôi, nếu cậu c.h.ế.t rồi tôi biết tìm đâu ra.”

Tần Hàm Vũ cũng sững sờ, đại khái đã hiểu là vì mình mà Lục Chí Đình chưa kết hôn, không kìm được liếc nhìn A Tam. A Tam vội vàng xin lỗi Lục Chí Đình, “Xin lỗi đại ca! Em không biết chuyện này, chỉ là thấy anh Vũ bị thương nên nhất thời có chút hoảng loạn, anh, anh cứ đánh em đi!”

Lục Chí Đình cười cười, “Không trách cậu, tất cả là lỗi của anh Vũ cậu. Nếu cậu không nói cho tôi biết, tôi mới là người phải trách cậu.”

Lần này Tần Hàm Vũ lại không tiếp lời, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nói một tiếng xin lỗi.