Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Điềm không thể ngờ rằng, mình chỉ quay lại lấy đồ đã quên trong phim trường, vậy mà lại xảy ra chuyện như vậy.
Uất Thiển Hạ nhìn Khương Điềm đang nằm trên đất, đi tới, ngồi xổm bên cạnh cô, nói: “Khương Điềm, nếu tôi không đoán sai, bố mẹ cô chính là do Lục Chi Đình hại c.h.ế.t đúng không! Cô nghĩ bố mẹ cô sẽ để cô gả cho Lục Chi Đình sao? Cô đừng có mơ, cô ở bên anh ta sẽ không lâu dài đâu!”
“Uất… Uất Thiển Hạ… cô…” Khương Điềm còn muốn nói gì đó thì liền ngất đi.
Mai Minh Huy đang ngồi trong phòng bao lên tiếng: “Điềm Điềm về lấy đồ sao lại lâu thế nhỉ, để quên trong lều thì cứ việc vào lấy thôi, sao lâu thế mà vẫn chưa về?”
“Đúng vậy, cái lều cũng đâu có xa đây!”
Năm người ngồi trong phòng bao sốt ruột chờ đợi.
Từ Vũ vốn đi theo Uất Thiển Hạ có chút việc nên không đến, đến khi anh ta đi trên đường tới lều mới phát hiện Khương Điềm toàn thân đẫm m.á.u nằm trên đất.
Anh ta nhanh chóng chạy
tới bên Khương Điềm, ngồi xổm xuống, hai tay khó khăn đỡ cô dậy, một tay giữ cô, một tay bấm số điện thoại.
Rất nhanh sau đó xe cứu thương đã tới, đưa Khương Điềm đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, Từ Vũ gọi điện cho Lục Chi Đình.
“Tổng tài, tôi có một chuyện muốn nói với anh, hy vọng anh có thể chịu đựng được. Cô Khương xảy ra chuyện rồi, vừa mới vào phòng phẫu thuật.”
“Cái gì?” Lục Chi Đình đứng bật dậy khỏi ghế giám đốc.
Từ Vũ kể lại những gì mình thấy cho Lục Chi Đình.
Anh nghe xong, đôi mắt nhắm chặt đột nhiên mở ra, tay siết chặt thành nắm đấm.
Người đàn ông lập tức bảo Vu Thần đặt vé máy bay chuyến sớm nhất cho anh, anh muốn lập tức bay tới, anh muốn ở bên cô, anh không ở bên cạnh cô, cô sẽ sợ hãi.
Nửa tiếng sau, Lục Chi Đình ngồi trên máy bay nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh cô gái toàn thân đẫm m.á.u nằm trên đất.
Anh đã sơ suất rồi, anh không ngờ Uất Thiển Hạ lại làm ra chuyện như vậy.
Uất Thiển Hạ, anh sẽ không buông tha, kể cả ba cái tát cô ta đã đánh Khương Điềm, anh sẽ bắt cô ta phải trả lại cả vốn lẫn lãi!
Cung Vi và những người khác cũng nhận được tin tức nửa tiếng sau đó.
Cả nhóm người đến bệnh viện, nhìn Từ Vũ đang đợi bên ngoài, Mai Minh Thần hỏi: “Từ Vũ, Điềm Điềm sao rồi? Sao lại xảy ra chuyện?”
“Khi tôi đến, đã thấy cô Khương toàn thân đẫm m.á.u nằm trên đất rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Sao lại như vậy? Đáng lẽ tôi nên đi cùng cô ấy về lấy đồ, như thế thì sẽ không thành ra thế này!” Sài Tĩnh ôm miệng, không thể tin được.
“Sao lại toàn thân đẫm m.á.u nằm trên đất?” Cung Vi nhíu mày hỏi.
Từ Vũ nhìn những người có mặt, “Cô Khương… có thể bị hủy dung rồi!”
“Hủy dung… sao có thể chứ? Cô ấy còn phải đóng phim mà, sự nghiệp của cô ấy mới bắt đầu, cô ấy vẫn là ngôi sao mới của làng giải trí, cô ấy còn rất nhiều điều chưa làm, sao lại thế này chứ, Điềm Điềm, chúng ta đã nói sẽ cùng làm việc trong studio của cậu mà, sao cậu có thể nuốt lời?” Sài Tĩnh đã nước mắt giàn giụa.
“Điềm Điềm… đã nói rồi mà, chúng ta sẽ là tam kiếm khách của làng giải trí, sao cậu có thể như vậy? Cậu còn rất nhiều ước mơ chưa thực hiện, sao có thể… sao có thể…” Nước mắt của Cung Vi cũng rơi xuống.
Nếu Kiều Huệ biết Khương Điềm đang trong phòng phẫu thuật, cô ấy nhất định sẽ đến, nhưng bây giờ, hoàn toàn không thể liên lạc được với cô ấy.
Kỷ Nham, Mai Minh Thần và Mai Minh Huy đều không nói gì, nhưng trong lòng họ như bị kim đ.â.m vậy.
“Vậy anh đã gọi điện cho Lục Chi Đình chưa?” Mai Minh Huy hỏi.
“Rồi, chắc còn khoảng hai mươi phút nữa là tới.”
Lời của Từ Vũ vừa dứt, Lục Chi Đình đã xuất hiện trước mặt mọi người.
Kỷ Nham bất chấp đây là bệnh viện, trực tiếp xông tới trước mặt Lục Chi Đình, giáng thẳng một cú đấm.
“Vì sự yêu thích của anh, anh
xem Điềm Điềm bây giờ thành ra thế nào! Tôi cứ nghĩ anh sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt, yêu thương cô ấy, nhưng anh đã làm gì? Chính là để cô ấy bị hủy dung? Sự cưng chiều của anh, Điềm Điềm cô ấy không chịu nổi!”
Người đàn ông lĩnh trọn cú đấm, không mở lời, đi thẳng đến cửa phòng phẫu thuật.
Ngay khi mọi người không biết anh ta định làm gì, Lục Chi Đình đột nhiên quỳ xuống.
Lần đầu tiên, người đàn ông không màn đến thể diện mà quỳ gối trước cửa phòng phẫu thuật.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mai Minh Thần định kéo anh ta dậy, nhưng bị Mai Minh Huy cản lại: “Anh ấy tự nguyện quỳ xuống, lúc này có kéo anh ấy cũng không nghe đâu.”
Vừa quỳ xuống, người đàn ông lên tiếng: “Từ Vũ, đi đưa Uất Thiển Hạ tới đây!”
“Vâng!”
Cung Vi và Sài Tĩnh đã sớm khóc thành người.
Các y tá liên tục ra vào, nhìn thấy họ bận rộn như vậy, họ muốn hỏi gì đó nhưng không biết phải mở lời thế nào.
“Studio còn chưa thành lập, Điềm Điềm lại xảy ra chuyện trước! Công việc này sau này ba chúng ta còn có thể làm cùng nhau không?” Sài Tĩnh nói đứt quãng.
“Studio đã thành lập rồi, vốn dĩ cô Khương về là có thể đến, không ngờ lại xảy ra chuyện này.” Từ Vũ nói xong, nhanh chóng rời đi.