Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không nghe thấy Khương Điềm trả lời, Lục Chi Đình cũng chẳng quản được gì nữa, trực tiếp đạp tung cửa ra, phát hiện Khương Điềm lúc này đang nằm úp sấp bên cạnh bồn tắm, một tay vắt lên thành, tay còn lại đặt trong bồn tắm, mà trong bồn tắm đã đầy nước.

Nước trong bồn tắm đã sớm bị m.á.u nhuộm đỏ.

“Điềm Điềm?” Lục Chi Đình vỗ vỗ má Khương Điềm, cô vẫn không có phản ứng gì.

Anh giờ hơi hối hận, lẽ ra anh không nên để cô ở một mình trong phòng ngủ, nếu anh có thể phát hiện sớm hơn thì đã không xảy ra chuyện này.

Thấy Khương Điềm như vậy, quản gia Chu lập tức đi vào ga ra lái xe, Lục Chi Đình cũng ôm Khương Điềm xuống lầu.

Đến bệnh viện, Lục Chi Đình trực tiếp tìm bác sĩ điều trị chính trước đây của Khương Điềm, bảo ông ấy băng bó cho cô, những người khác anh không yên tâm.

“Lục tiên sinh, dù sao đi nữa, bây giờ phải chăm sóc cảm xúc của cô ấy, nếu không tình trạng này sẽ lại xảy ra.” Bác sĩ nói với Lục Chi Đình sau khi băng bó xong.

Người đàn ông gật đầu.

Anh đã rất cẩn thận rồi, không ngờ vẫn không ngăn được Khương Điềm làm chuyện này.

Càng không ngờ Khương Điềm lại trực tiếp dùng mảnh gương c.ắ.t c.ổ tay mình.

Không lâu sau, Khương Điềm tỉnh lại, nhìn xung quanh rồi mở miệng: “Em muốn về nhà!”

“Được!”

Lục Chi Đình biết cô không thích ở bệnh viện, đành phải đưa cô về nhà.

Về đến nhà, Lục Chi Đình lúc nào cũng ở bên cạnh cô, sợ cô sẽ lại làm chuyện dại dột như vậy nữa.

Cô ấy có thể cắt (lại), nhưng anh không thể chịu đựng được nữa.

Kể từ đó, ba bữa một ngày đều do quản gia Chu lo liệu, anh chỉ chuyên tâm chăm sóc Khương Điềm, công ty tạm thời cũng không cần anh quản, nên giờ anh có rất nhiều thời gian để ở bên cô, giúp cô vượt qua giai đoạn ám ảnh này.

Khương Điềm chỉ nằm trên giường, đôi mắt vô hồn, không nói chuyện, không ăn uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Chi Đình nói chuyện với cô, cô cũng chẳng buồn để ý.

Thấy Lục Chi Đình cứ ở bên cạnh mình mãi, ngày hôm đó, cô cuối cùng cũng chịu mở miệng nói với anh một câu: “Lục Chi Đình, anh đi đi!”

Dù chỉ nói sáu chữ, nhưng đối với Lục Chi Đình, đây đã là một dấu hiệu tốt rồi, còn hơn là cô cứ im lặng không nói gì.

“Anh không đi, anh sẽ ở đây bên em, cho đến khi em vượt qua được giai đoạn ám ảnh này.”

Khương Điềm trở mình, không nói nữa.

Lời của Lục Chi Đình bị Cung Vi và Sài Tĩnh vừa đến nghe được, họ liền biết cô hiện tại vẫn chưa chấp nhận sự thật mình bị hủy hoại nhan sắc.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Để chúng tôi!” Cung Vi nói với Lục Chi Đình bằng khẩu hình, họ sợ làm ồn Khương Điềm, càng sợ cô sẽ có phản ứng quá khích, nên họ nói chuyện đều dùng khẩu hình.

Người đàn ông đứng dậy ra ngoài, để lại không gian cho ba cô gái.

“Các cậu đi đi, tớ không muốn gặp ai cả.” Khương Điềm trùm chăn kín mít, cô không muốn gặp bất cứ ai.

“Điềm Điềm, cậu lẽ nào quên hết rồi sao? Lục Chi Đình vì con đường sau này của cậu dễ đi hơn mà mở studio cho cậu, chúng ta cũng vì tình yêu thương mà giúp Lục Chi Đình khuyên cậu, những điều này lẽ nào cậu đều quên hết rồi sao?”

Khương Điềm trốn trong chăn không nói gì, lặng lẽ lau nước mắt, những lời Sài Tĩnh nói cô đều biết, chỉ là cô không cách nào vượt qua được cửa ải trong lòng mình, dù sao nghề nghiệp của cô là diễn viên, là ca sĩ, mà giờ đã biến thành bộ dạng này, còn làm sao lên sân khấu, làm sao xuất hiện trong tầm mắt mọi người được nữa.

“Điềm Điềm, tớ biết Ức Thiển Hạ lần này làm rất quá đáng, rõ ràng là lỗi của cô ta, tại sao cậu lại phải lấy lỗi của người khác để trừng phạt chính mình? Người ta thì vui vẻ rồi, còn cậu thì sao? Lại chịu đầy vết thương, chẳng phải vậy là đã thỏa mãn ý muốn làm hại cậu của cô ta rồi sao?”

--- Chương 615 ---

Một Niềm Vui Hão Huyền

“Chúng ta đều biết, là một nghệ sĩ, điều chúng ta cần là một gương mặt đẹp và vóc dáng hoàn hảo, nhưng con người đâu phải lúc nào cũng không gặp chuyện không may? Cậu không thể vì đả kích nhỏ bé lần này mà từ bỏ nghề nghiệp mà mình yêu thích nhất! Lẽ nào cậu đã quên mục đích ban đầu khi bước chân vào giới giải trí rồi sao?”

Họ cứ thế mà nói, còn Khương Điềm từ đầu đến cuối chỉ nói một câu, bảo họ rời đi, những câu còn lại cô không hề muốn nói thêm.

Hai người không còn cách nào khác đành phải rời đi, vừa đến cửa, Sài Tĩnh mở miệng: “Điềm Điềm, bất kể lựa chọn của cậu là gì, tớ và Cung Vi đều sẽ ủng hộ cậu, nếu cậu từ bỏ ngành này, tớ và Cung Vi cũng sẽ vì cậu mà từ bỏ, chúng ta chính là hậu phương vững chắc nhất của cậu, có khó khăn, chúng ta cùng nhau đối mặt.”

“Đúng vậy, chúng ta chính là hậu phương vững chắc nhất của cậu, người ta vẫn nói, vợ chồng đồng lòng, tát biển đông cũng cạn, tớ tin rằng chị em chúng ta cũng có thể làm được. Điềm Điềm, cậu chăm sóc bản thân tốt nhé, chúng tớ sẽ lại đến thăm cậu.” Cung Vi phụ họa.