Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Nguy vừa ra khỏi cổng nhà họ Lục thì bảo vệ liền đi vào, nhưng vừa vào đã thấy Lục Chi Đình ngã trên đất, bảo vệ vội vàng đưa Lục Chi Đình vào bệnh viện.
Trên đường đi, anh ta gọi điện cho Kỳ Dương, Kỳ Dương nhận được tin nhắn cũng biết thuộc hạ có chuyện cần báo cáo.
“Ông chủ, sau khi Khương Nguy đi thì Lão gia Lục ngất xỉu, chúng tôi đã đưa ông ấy vào bệnh viện rồi.”
Lục Tư Di nghe thấy lòng nóng như lửa đốt. Lục Chi Đình không phải cha ruột của cô, nhưng Lục Chi Đình đã ở bên cô nhiều năm như vậy, đối xử với cô rất tốt.
Trước đây họ vẫn có tình cảm: “Chúng ta lập tức đến bệnh viện.”
Kỳ Dương tìm Khương Vĩ: “Cha vợ, con có chút việc, xin phép rời đi trước, xin lỗi.”
Kỳ Dương nói xong câu này liền dẫn Lục Tư Di rời khỏi bữa tiệc, Khương Vĩ trong lòng bất mãn.
Chuyện gì có thể quan trọng hơn chuyện này chứ?
Lúc này Khương Nguy cũng đã trở về, cô ta vừa thấy Kỳ Dương và Lục Tư Di rời đi, liền đi đến trước mặt Khương Vĩ.
“Bố, bố đừng dễ dàng bị người khác lừa gạt, nhỡ đâu nó đến là vì tài sản nhà chúng ta thì sao? Mẹ kế khi đó gả cho Lục Chi Đình, Lục Tư Di không chừng là con của ai đó.”
“Bố, bố phải suy nghĩ kỹ đấy, Lục Tư Di không phải con của bố, mục đích nó đến nhà chúng ta rất rõ ràng rồi, hoàn toàn là vì tài sản của bố mà thôi.”
Khương Nguy nói xong câu này thì bị Khương Vĩ tát một cái: “Bố thấy trong lòng chỉ có mình con nghĩ đến tài sản thôi đấy.”
Ông đã sớm làm xét nghiệm ADN rồi, Lục Tư Di rốt cuộc là con của ai, ông còn có thể không rõ sao?
Khương Nguy rõ ràng cũng giống như Khương Thiến, không muốn thấy Lục Tư Di tốt đẹp một chút nào. Bây giờ ông hơi hiểu rồi, tại sao Khương Điềm không để ông công khai, cũng hiểu tại sao Khương Điềm lại luôn giấu giếm mình.
Nguyên nhân chính có lẽ là sự tồn tại của Khương Thiến và Khương Nguy.
“Sau này những lời như vậy tốt nhất đừng để xuất hiện lần thứ hai trong miệng con.” Khương Vĩ nói lời cay nghiệt rồi rời đi.
Khương Nguy ôm mặt, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Khương Vĩ đang đi xa, trong lòng bất mãn.
Tất cả những chuyện này cô ta sẽ không quên, một ngày nào đó cô ta sẽ trả lại gấp đôi cho Lục Tư Di.
Kỳ Dương và Lục Tư Di cũng đã đến bệnh viện, Lục
Chi Đình đã tỉnh lại, ông nằm trên giường suy nghĩ những lời Khương Nguy nói, trong lòng đau khổ, kết quả này ông đã nghĩ đến từ lâu rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng khi đích thân nghe những lời đó, trong lòng ông vẫn không thể chấp nhận được.
Kỳ Dương và Lục Tư Di bước vào phòng bệnh, Lục Chi Đình nhìn hai người họ: “Ra ngoài.”
Nhìn thái độ lạnh lùng của cha, lòng Lục Tư Di như bị kim châm: “Bố.”
“Tôi không phải bố cô, Khương Vĩ mới phải.” Lục Chi Đình nói với vẻ mặt lạnh nhạt.
Lục Tư Di còn muốn nói gì đó thì cửa phòng bị người khác mở ra, mấy bảo vệ bước vào. Lục Chi Đình không nhìn họ nữa mà nói với bảo vệ: “Đưa bọn họ ra ngoài hết.”
“Vâng.”
Bảo vệ đáp lời, nhìn Lục Tư Di và Kỳ Dương: “Mời hai người ra ngoài.”
“Bố!”
“Bác trai, cháu đưa Tư Di đi trước ạ.” Kỳ Dương kéo Lục Tư Di đi ra ngoài. Lục Tư Di giãy giụa, miệng không ngừng gọi Lục Chi Đình là “bố”, cuối cùng cô vẫn bị Kỳ Dương kéo ra ngoài.
Lục Chi Đình thở dài: “Đóng cửa lại đi, ai đến tôi cũng không gặp, đặc biệt là… hai người họ.”
Lục Chi Đình ngập ngừng, ban đầu muốn nói là con gái nhưng lại nói là “hai người họ”.
Lục Tư Di tức giận hất tay Kỳ Dương ra: “Anh làm gì vậy, tại sao không để em giải thích?”
Kỳ Dương nhíu mày, giải thích: “Bác trai bây giờ như vậy có nghe lọt lời em nói không? Ông ấy bây giờ rõ ràng rất tức giận, cứ để ông ấy bình tĩnh lại.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Kỳ Dương nói ra những lời này cũng không sai, nếu để anh ấy chấp nhận chuyện này, anh ấy cũng không thể chấp nhận được.
“Nếu không đợi hai ngày nữa chúng ta quay lại được không?” Kỳ Dương cẩn thận hỏi, anh không muốn Lục Tư Di tức giận.
Lục Tư Di nghĩ đã ra ngoài rồi thì cũng không thể tiếp tục nổi giận với Kỳ Dương được, hơn nữa Lục Chi Đình bây giờ thật sự không muốn gặp mình, mình hà cớ gì phải xuất hiện khiến ông ấy phiền lòng: “Được.”
Kỳ Dương thấy Lục Tư Di đồng ý, liền kéo cô đi gặp bác sĩ: “Vừa nãy dùng sức giãy giụa lớn như vậy, không sợ làm đau tay sao?”
Lục Tư Di vì lo lắng nên cũng nhịn đau, nhưng cổ tay cô cũng không đau như lúc nãy ở nhà nữa, bây giờ đã đỡ hơn nhiều.
Bác sĩ xem tay Lục Tư Di, kê thuốc cho cô: “Không có gì nghiêm trọng, chú ý nghỉ ngơi thật tốt, đừng để bị thương nữa.”
Lục Tư Di gật đầu đồng ý, nhưng mấy ngày sau cô cũng không ở nhà nghỉ ngơi tử tế, mà ngày nào cũng xuất hiện ở cửa phòng bệnh của Lục Chi Đình.
“Bố, nếu bố không cho con vào, con sẽ đứng canh ở cửa này mãi.”