Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng điệu của Triệu Ngọc Hoa như đang hạch tội, khiến ta vô cùng phản cảm.
Ta lặng lẽ nhìn hắn một lát, nói:
"Ta ở cùng ai, có liên quan gì đến chàng?"
Gân xanh trên trán Triệu Ngọc Hoa nổi lên, giận dữ nói:
"Hôm nay ta cố ý đi đường vòng để đón nàng, lại thấy nàng ở cùng một nam tử trẻ tuổi, không hề tự trọng! Việt Vô Cữu, nàng là vợ của ta, nhưng nàng chưa từng cười với ta như vậy!"
Thì ra hắn đã thấy ta và A Trạch.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Vậy chắc hắn chưa thấy rõ mặt A Trạch, nếu không đã không có phản ứng như bây giờ.
Ta chế giễu sự tức giận của Triệu Ngọc Hoa, không nói nên lời:
"Ta gả cho ngươi, không phải bán cho ngươi! Ngươi dựa vào đâu mà hách dịch với ta?"
Nếu là trước đây, ta đã đánh cho hắn rụng mấy cái răng!
Triệu Ngọc Hoa đột nhiên đứng dậy, bước đến trước mặt ta, nắm chặt lấy cổ tay ta:
"Nàng không muốn ở chung phòng với ta, cự tuyệt ta từ xa, có phải vì trong lòng nàng có người khác không?"
Khoảng cách giữa hắn và ta quá gần, khiến ta cảm thấy khó chịu.
Ta trầm giọng nói: "Buông ra."
Triệu Ngọc Hoa nhìn chằm chằm vào ta: "Ta không buông! Trừ khi nàng nói rõ cho ta!"
Một ngọn lửa vô danh dâng lên trong lòng ta, ta dùng sức hất tay, quát:
"Ngươi đừng có động tay động chân!"
Triệu Ngọc Hoa bị ta hất tay ra, trong mắt càng thêm bất mãn, tiến sát lại nói:
"Vô Cữu, nàng đã gả cho ta, thì phải sống cuộc sống phu thê thực sự với ta, sinh con cho ta, cùng ta sống bên nhau trọn đời!"
Hắn đây là muốn dùng sức mạnh với ta?
Vì động tĩnh hơi lớn, Hồng Yên và Lục Khỉ lập tức từ ngoài chạy vào, đề phòng nhìn Triệu Ngọc Hoa, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Triệu Ngọc Hoa quát lớn: "Cút!"
Ta vẫy tay với Hồng Yên và Lục Khỉ.
Hai người họ nhìn nhau, biết ta không chịu thiệt gì, nên từ từ lùi ra ngoài.
Triệu Ngọc Hoa lại tưởng rằng ta đã chịu khuất phục, một tay đẩy ta vào tường, thâm tình nói:
"Nàng còn nhỏ, không hiểu tình cảm phu thê là gì, sau này ta sẽ đối xử tốt với nàng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chưa đợi hắn nói xong, ta cuối cùng không thể nhịn được nữa, đột nhiên vung một chưởng ra.
Triệu Ngọc Hoa ở quá gần ta, không kịp đề phòng, chỉ có thể vô thức đỡ một chút, làm giảm một phần lực, nhưng vẫn bị trúng vào ngực.
"Nàng..."
Giây tiếp theo, hắn phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Triệu Ngọc Hoa một tay ôm ngực, kinh ngạc nhìn ta, nói:
"...Nàng lại biết võ?"
Ta lặng lẽ nhìn hắn, mím môi, nói:
"Ta lớn lên ở Gia Dục Quan, biết chút quyền cước thì có gì là lạ!"
Vừa nói xong, Triệu Ngọc Hoa lại ho một tiếng, "Oa" một tiếng, phun ra một ngụm m.á.u lớn.
Vừa nãy ta quá tức giận, không kiềm chế được sức lực.
Ta hắng giọng, có chút chột dạ nói:
"Chỉ là chấn thương thôi, không nghiêm trọng đâu."
Triệu Ngọc Hoa cười khổ một tiếng:
"Việt Vô Cữu, ta thật sự càng ngày càng không hiểu nàng! Ta mười tuổi đã học võ, tự nhiên biết võ công của nàng không hề yếu! Nàng... nàng rốt cuộc còn giấu ta chuyện gì! Phải biết rằng, ta là phu quân của nàng!"
Còn mười tuổi học võ?
Ta cười khẩy:
"Cái đó của chàng gì là luyện võ, nhiều nhất cũng chỉ là hoa quyền. Luyện võ chỉ có một mục đích duy nhất, đó là g.i.ế.c người, chỉ có trên chiến trường mới có thể rèn luyện được!"
Triệu Ngọc Hoa kinh ngạc đến mức không nói nên lời, nhỏ giọng nói:
"Ta luôn cảm thấy nàng xem thường ta, thì ra là sự thật."
Lời đã nói đến nước này, ta cũng không muốn giấu giếm nữa.
"Ngoại tổ phụ đã nói, những quan chức kinh thành các người đều là hạng người ham hưởng lạc, ăn không ngồi rồi.
Đương nhiên, chàng đừng bận tâm, trong số đó cũng bao gồm cả phụ thân ta."
Ngoại tổ phụ ta thích "tấn công" không phân biệt tất cả các quan văn.
Ta từ nhỏ đã được ngoại tổ phụ dạy dỗ, tự nhiên coi lời nói của ông là kim chỉ nam.
Cho nên ngay từ đầu, mọi người đều nói Triệu Ngọc Hoa văn võ song toàn, tướng mạo phi phàm, là một ứng cử viên phu quân rất tốt, đối với ta mà nói đều là vớ vẩn!
Quan văn vốn dĩ là loại người ta ghét nhất, võ nghệ thì hắn cũng không thể sánh bằng ta, thậm chí còn không bằng Hồng, Lục, Hoàng, Tử.