Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cứ thế, những ngày tháng trôi đi một cách bình lặng và có trật tự.

Triệu Ngọc Hoa sau lần bị ta cắt ngang lời trước mặt mọi người, không còn đến giải thích gì với ta nữa, chỉ một lòng bận rộn với công việc.

Buổi tối cũng không đến phòng của ta, mà đến thẳng chỗ các tiểu thiếp của hắn là Liễu thị và Tô thị.

Dần dần, trong phủ có người bắt đầu bàn tán, nói ta không được Thế tử yêu thích.

Ta làm như không nghe thấy, dù sao thì mỗi ngày vào bữa sáng, hắn vẫn sẽ đến dùng bữa cùng ta, coi như là cho ta một chút "thể diện" đáng có.

Ta biết Triệu Ngọc Hoa đang "trừng phạt" ta, muốn dập tắt sự sắc bén của ta.

Nhưng ta thật sự cầu còn không được, vốn dĩ cũng không có tâm trí đâu mà đối phó với hắn.

Mỗi ngày ta sẽ sai nhà bếp nhỏ làm những món ăn hợp khẩu vị cho Vân tỷ nhi và Hựu ca nhi, quan tâm tỉ mỉ đến cuộc sống của chúng, tiện thể để hai đứa trẻ gần gũi hơn với phụ thân chúng.

Hựu ca nhi lúc đầu đối diện với Triệu Ngọc Hoa, rụt rè đến mức ngay cả đũa cũng không dám động.

Mấy ngày sau, cuối cùng cũng dám thỉnh thoảng nói vài câu, ít nhất là dám nói "Con muốn ăn bánh bao" hay "Con muốn uống cháo kê", sau đó nữa thì không còn lắp bắp như vậy.

Hài tử còn nhỏ, rất dễ bị người lớn dẫn dắt và ảnh hưởng.

Hơn nữa, con cái đều có lòng kính yêu phụ mẫu, không ai lại ghét phụ thân ruột của mình cả.

Còn ta chỉ khi hai hài tử ở đó, mới tỏ ra ôn hòa thân thiện, vừa khi chúng đi, ta lập tức lạnh mặt, không thèm nhìn Triệu Ngọc Hoa một cái.

Cho dù Triệu Ngọc Hoa có điềm tĩnh như một con ch.ó già, cũng không tránh khỏi bị sự thay đổi lớn như vậy của ta làm cho khó xử.

Có một lần, Vân tỷ nhi mang đến cho ta một chiếc vòng do nàng bện, tuy còn non nớt và thô sơ, nhưng được ta khen ngợi tận trời.

"Đẹp quá, đẹp quá, Vân nhi định tặng cho mẫu thân sao?" Ta cười nói.

Vân tỷ nhi đỏ mặt nói: "Vâng."

Ta đưa chiếc vòng cho Triệu Ngọc Hoa, nói: "Chàng xem, Vân tỷ tỷ của chúng ta thật khéo tay, y hệt tỷ tỷ lúc nhỏ!"

Triệu Ngọc Hoa đã quen với việc ta chỉ lúc này mới chịu để ý đến hắn, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.

Ta ra hiệu cho hắn nói thêm vài câu, giọng nói ẩn chứa sự đe dọa: 

"Phu quân, chàng nói phải không?"

Triệu Ngọc Hoa liếc nhìn ta, mới nói:

 "Vân tỷ nhi làm rất tốt."

Vân tỷ nhi quả nhiên rất vui, giòn giã nói:

 "Con về sẽ làm cho phụ thân một chiếc!"

Hựu ca nhi kêu lên:

 "Tỷ tỷ, đệ cũng muốn, đệ cũng muốn!"

Vân tỷ nhi lại không nói gì, lùi về chỗ ngồi của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ta sớm đã phát hiện ra, Vân tỷ nhi dường như có chút ghét Hựu ca nhi.

Theo lý mà nói, hai đứa là tỷ đệ ruột, lại mất mẫu thân, đáng lẽ phải đoàn kết thân thiết hơn mới phải.

Tại sao lại như vậy?

Trong lúc ta đang ngẩn người, hai đứa trẻ đã được đưa về.

Nhưng Triệu Ngọc Hoa lại không đi, gọi ta:

 "Phu nhân?"

Hừm, sao hắn còn ở đây?

Ta khẽ cau mày:

 "Phu quân, còn chuyện gì sao?"

Triệu Ngọc Hoa cũng không tức giận, ngược lại còn tỏ ra hứng thú nói:

 "Sau này, ta có thể gọi tên của nàng, Vô Cữu, được không?"

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Hắn bị bệnh gì vậy?

Ta nhướn mày, nói: 

"Phu quân muốn gọi gì thì gọi, chỉ là một cái tên thôi mà."

Triệu Ngọc Hoa thản nhiên nói: 

"Vô Cữu, nàng và ta đã là phu thê, không cần phải khách sáo như vậy, nàng cứ gọi ta là Ngọc Hoa là được."

Thấy ta không nói gì, hắn khẽ nói, "Khoảng thời gian này nàng mới đến, mọi việc đều làm rất tốt, ta đều thấy cả. Ban đầu ta còn lo lắng... sau khi tỷ tỷ nàng đi, hai hài tử sẽ chịu khổ, nhưng không ngờ, nàng lại có thể thông cảm cho chúng đến vậy..."

Nhìn xem, cho dù là một con chó, cũng có trái tim, có thể phân biệt tốt xấu.

Ta thản nhiên nói:

 "Phu quân khách sáo rồi, đây đều là những việc thiếp nên làm."

Triệu Ngọc Hoa thấy ta không chịu gọi tên hắn, cười tự giễu, nói:

 "Thôi vậy, ngày tháng còn dài, nàng còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, ta sẽ bao dung hơn.

"Nhưng nàng cũng phải nhớ, đừng ỷ vào sủng ái mà kiêu ngạo, làm vợ người, vẫn phải lấy hiền lành, nhân hậu, khiêm tốn làm đầu..."

Chưa đợi hắn nói xong, ta "cộp" một tiếng đặt chén trà xuống:

 "Thiếp còn có việc, xin thất lễ."

Thần kinh! Ai mà thèm nghe những lời này của hắn!

Ngay cả ngoại tổ phụ ta cũng không có cái kiểu giáo huấn nặng nề như vậy!