2
Ta vốn tưởng chuyện này thế là xong, ta chưa từng gặp Thái tử, Thái tử cũng chưa từng thấy ta, cứ coi như Hoàng thượng chưa từng ban hôn, từ nay mỗi người một ngả.
Kết quả, mấy món trân bảo kia còn chưa kịp ấm tay, Tiểu Điệp lại vội vàng xông vào khuê phòng.
"Không xong rồi, tiểu thư! Không xong rồi!"
"……"
Con nha đầu này từ nhỏ đã lỗ mãng, cũng may là gặp ta, đổi lại người khác đã sớm bị bán vào nha môn rồi.
Ta từ trong chăn bò dậy, nâng niu viên dạ minh châu trong tay, cẩn thận dặn: "Tiểu Điệp, bản tiểu thư đã dạy ngươi bao nhiêu lần rồi? Gặp chuyện phải bình tĩnh, trầm ổn, tao nhã, đĩnh đạc, giống như ta đây."
Tiểu Điệp gật đầu, cố trấn tĩnh lại: "Vâng, nô tỳ biết rồi, tiểu thư."
Ta khẽ mỉm cười: "Lại xảy ra chuyện gì nữa đây?"
Tiểu Điệp cũng mỉm cười, vô cùng tao nhã: "Tiểu thư, Thái tử tới rồi."
"Cái gì?"
Thái tử tới?
Chẳng lẽ chuyện đêm đó vẫn bị bại lộ?
Vậy ta còn cầm dạ minh châu làm gì?
Ta lập tức ném viên dạ minh châu, vội vã lao ra ngoài.
Tiểu Điệp nhanh tay kéo lại: "Tiểu thư, chẳng phải người vừa dạy nô tỳ phải trầm tĩnh, tao nhã sao?"
"Đến lúc đầu rơi máu chảy rồi, tao nhã cái gì nữa!"
Ta chưa gào khóc đã là cực kỳ tao nhã rồi đó!
"Thái tử tới làm gì?"
"Ta cũng chưa rõ, lão gia và phu nhân đều đang tiếp đãi ở đại sảnh, nghe nói sắc mặt Thái tử không được tốt lắm."
Chân ta mềm nhũn, lập tức ngã quỵ.
Tiểu Điệp vội vàng đỡ lấy: "Tiểu thư, chi bằng chúng ta qua đó xem, có phải Thái tử cảm thấy thiệt thòi, không muốn đưa nhiều sính lễ như vậy không? Hay là… người mau cất viên dạ minh châu đi trước đã?"
Hu hu hu…
Họa này là do ta tự gây ra, không thể để cha mẹ phải gánh thay, ta phải tự mình đối diện.
"Ta… ta đi xem."
Tiểu Điệp lại kéo ta.
"Sao nữa?"
"Tiểu thư… người ít nhất cũng phải mang giày chứ."
"……"
Ta vội mang giày, thay bộ xiêm y chỉnh tề, dắt Tiểu Điệp cùng đi.
Nhưng ta không lập tức bước vào, mà đứng ngoài cửa, lén lắng nghe.
Chỉ nghe Thái tử nói: "Thẩm đại nhân, thánh chỉ của phụ hoàng, bổn điện hạ không dám trái, nay tự mình đến tận phủ bồi tội, chuyện này coi như qua, được chứ?"
Cha ta vội cười, khom lưng: "Được được, điện hạ thật khiến vi thần áy náy vô cùng."
"??"
Bồi tội?
Ta tròn mắt nhìn Tiểu Điệp.
Tiểu Điệp đảo mắt, nhỏ giọng: "Ta còn tưởng Thái tử vì chuyện gì mà sắc mặt khó coi, thì ra là bị ép tới bồi tội, vậy chẳng có gì đáng sợ cả, không sao rồi tiểu thư."
"……"
Con nha đầu chết tiệt này, hại ta sợ muốn chết!
"Tiểu Điệp, ngươi muốn hại chết bản tiểu thư…"
"Chi Nghi?" Giọng mẫu thân ta vang lên.
Lúc này ta mới giật mình, nhận ra vừa nãy lỡ nói hơi lớn, bị trong phòng nghe thấy.
"Chi Nghi, còn không mau vào bái kiến Thái tử điện hạ." Cha ta nghiêm giọng quát.
Ta hung hăng lườm Tiểu Điệp một cái, cúi đầu bước vào.
Quy củ ta vẫn hiểu, người hoàng gia tuyệt đối không thể vô lễ nhìn thẳng.
Ta đi đến trước mặt Thái tử, ngoan ngoãn hành lễ: "Thần nữ Thẩm Chi Nghi, bái kiến Thái tử điện hạ."
Giọng Thái tử có chút lạnh lẽo: "Bình thân."
"Tạ điện hạ." Ta đứng thẳng dậy, chậm rãi ngẩng đầu, lập tức cùng Thái tử bốn mắt giao nhau.
Ta cứng đờ tại chỗ.
Hắn…
Hắn hắn…
Hắn hắn hắn…
"Vị Thái tử này, ta đã gặp rồi!"
Cha ta vội vàng đi đến, kéo tay áo ta, cười gượng: "Đừng hồ đồ, sao con có thể từng gặp Thái tử chứ?"
Hu hu hu…
Ta thật sự đã gặp rồi, chẳng phải chính là vị công tử đêm qua ta định chiếm tiện nghi, ngược lại còn bị hắn…
Xong rồi, Thái tử mà biết ta đang có hôn ước với hắn còn dám ra ngoài phong lưu, nhất định sẽ giết ta, cả cha mẹ ta cũng khó toàn mạng.
Nào ngờ Thái tử nhìn thấy ta thì thoáng kinh ngạc, rồi thần sắc liền sáng lên, quay sang cha ta, cung kính hành lễ: "Nhạc phụ đại nhân, những lễ vật hôm trước, không biết có hài lòng chăng?"
Ta: "?"
Cha ta: "??"
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện