Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
26. Phiên ngoại 10
Nhiều năm sau, khi ta lật lại cuốn "Hồ sơ vụ án Lục Phiến Môn", điều ta nhớ rõ nhất vẫn là trận chiến này. Không phải vì nó có bao nhiêu thương vong thảm khốc, cũng chẳng phải vì nó long trời lở đất đến mức nào.
Chỉ là vì nó quá mệt.
Mệt rã rời.
…
“Không được nữa rồi, không được nữa rồi…” Ta thở hổn hển, gào lên với Tương Ngọc: “Ta đ/ánh không nổi nữa!”
Con quái vật vẫn đang nhai cá, vừa nhai vừa “oanh oanh oanh” giao chiến với chúng ta. Xúc tu của nó trơn trượt và dày cui, cảm giác như đ/ánh vào không hề gây ra chút tổn thương nào cho nó. Một hồi ra chiêu, ng/ược lại khiến ta mệt gần c/hết.
Ta giơ tay: “Xin hỏi ta có thể xin tạm nghỉ giữa hiệp không?”
Tương Ngọc lườm ta một cái, rồi dịu dàng dùng cổ cầm đ/ập “bộp bộp” lên đầu con quái vật: “Cái gì?”
“Không, không có gì cả…” Ta yếu ớt hạ tay xuống.
Cứ tiếp tục thế này không phải là cách, đ/ánh nữa thì trời cũng sáng mất.
Đúng lúc ta mệt mỏi rã rời, liếc mắt nhìn thấy một xúc tu đang chuẩn bị đ/ánh lén Tương Ngọc từ phía sau. Ngay cả Tương Ngọc cũng khó mà tránh được cú đ/ánh này!
Trong phút chốc, ta nhớ lại cuốn "Nhập môn võ thuật cơ bản" mà ta đã đọc lúc mới nhập môn, cuốn sách mà ngay cả kẻ dố/t n/át cũng có thể hiểu được. Ta vận khí đan điền, gầm lên một tiếng, rồi dùng hết sức tung ra một cú đ/ấm.
Một cú đ/ấm xong, con quái vật dừng lại, tám con mắt cùng nhìn chằm chằm vào ta.
Không gian tĩnh lặng như tờ. editor: bemeobosua. Ta cứng đờ người nhìn Tương Ngọc, lắp bắp nói: “Cái, cái này là…”
Ai ngờ hắn đột nhiên nở một nụ cười hài lòng: “Ngươi đạt rồi.”
Hả?
Chưa kịp hỏi cho rõ, giọng nói của Triệu Việt từ xa vọng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“A Lý— nó hỏi tại sao ngươi lại đ/ánh nó—”
Hả? Dấu chấm hỏi trên đầu ta lại nhiều thêm một cái nữa.
Hai người này rốt cuộc đang nói cái gì?
Bây giờ ta đang giao tiếp với hai người sao?
Hay là thực ra con quái vật ta đang đối mặt có ba con?
Trời xanh ơi, cho ta ch/ết đi cho nhẹ nợ!
27. Phiên ngoại 11
Sau cùng, khi con quái vật vẫn còn đang choáng váng, Tương Ngọc giơ cổ cầm lên, một đòn đ/ánh nó bất tỉnh, tạo ra những đợt sóng lớn. Hóa ra, lúc nãy hắn thật sự đang câu giờ!
Nhưng dù sao, con quái vật cũng đã bất tỉnh.
Triệu Việt vui vẻ chạy tới, luyên thuyên giải thích cho ta nghe một hồi.
Ta nắm được ý chính: “Vậy là ngươi có thể hiểu được suy nghĩ của động vật?”
Triệu Việt gật đầu.
Ta lại hỏi: “Thế tại sao nó lại làm hại người?”
Triệu Việt hiếu kỳ ngồi xổm bên cạnh con quái vật: “Cái đó phải đợi nó tỉnh lại mới biết được.”
Ta liếc nhìn thứ quái dị dưới biển kia, thứ này có thể coi là động vật sao? Sau đó, ta lặng lẽ thu lại ánh mắt, nhìn Tương Ngọc: “Ngươi nói ‘đạt’ là có ý gì?”
Tương Ngọc thu lại cổ cầm: “Đúng như ý nghĩa của từ đó. Cú đấ/m vừa nãy của ngươi, có nghĩa là ngươi đã vượt qua kỳ thi sát hạch nhập môn rồi.”
Hóa ra còn có cả kỳ thi sát hạch nhập môn sao? Lần sau có những chuyện như thế này có thể nói trước một tiếng không!
Cuối cùng, vụ án Hải Thần cũng kết thúc. Tương Ngọc sai người đến phong tỏa bờ biển, khi dặn dò huyện lệnh, hắn cười híp mắt nói:
“Vương đại nhân hẳn biết hậu quả nếu chuyện này bị lộ ra ngoài.”