Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
14.
Rất tiếc, cả ta và Triệu Việt đều đã đ/ánh giá thấp sự vội vàng của Dương đại nhân.
Còn chưa kịp giải quyết chuyện “yêu đương” của Dao Tinh, Dương đại nhân đã mang sính lễ đến.
Dương đại nhân tựa như một con công, bước một nhảy hai lên tầng hai, mặt mày hớn hở, cao giọng hô:
“Chiêu Nguyệt, đại nhân đến cưới nàng đây! Mau mở cửa đi!”
Đầu ta lập tức cảm thấy trời sụp đất nứt, người này không phải nói tháng sau sao, sao lại chẳng có chút tín nhiệm nào với nhau vậy?
Tú bà! Tú bà đâu rồi! Tú bà mau tới đây!
May thay, tú bà theo sát phía sau, nhìn vẻ mặt bà ta, ta cảm thấy còn tiều tụy hơn lúc mới gặp. Bà ta mệt mỏi, miễn c/ưỡng lấy lại tinh thần, nói:
“Ôi chao Dương đại nhân, Chiêu Nguyệt dạo này bị bệnh, không tiếp khách.”
Dương đại nhân giật mình: “Bệnh ư? Không sao, ta đến để chữa cho nàng.”
Trời đất ơi, ngươi lấy cái gì để chữa đây!
Dao Tinh nghe nói Dương đại nhân đến, cũng tức giận đến mức mất hết lý trí, thân hình nhỏ bé đứng chắn trước cửa:
“Cỡ ngươi mà cũng muốn cưới Chiêu Nguyệt tỷ tỷ, không có cửa đâu!”
Lời này Dương đại nhân nghe không lọt tai, nụ cười biến mất, phất tay, hai tên hộ vệ một trái một phải kéo Dao Tinh ra. editor: bemeobosua. Dương đại nhân tiếp tục gọi cửa, tú bà vẫn đang khuyên can.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ta kéo Dao Tinh lùi sang một bên, lão già này hôm nay dẫn theo quá nhiều người, rõ ràng là có chuẩn bị.
Gọi vài lần, Dương đại nhân có chút mất kiên nhẫn, ra hiệu cho thuộc hạ: “Đ/ập cửa ra.”
Ta xông lên đứng chắn trước cửa, nhưng trong lòng cũng không có chút tự tin nào.
Đang lúc ta lo lắng, cánh cửa đột nhiên mở ra.
Triệu Việt chẳng chuẩn bị gì cả, thản nhiên bước ra, thậm chí còn thoải mái chào hỏi: “Dương đại nhân, dạo này vẫn khỏe chứ.”
Mắt Dương đại nhân suýt nữa rớt xuống đất, gào lên với tú bà: “Sao lại có một tên đàn ông?”
Tú bà im lặng quay đầu đi, nhắm mắt thở dài.
“Ngươi là ai? Sao lại ở trong phòng Chiêu Nguyệt?”
“Dương đại nhân nhanh quên vậy sao?” Triệu Việt chuyển sang giọng điệu của “Chiêu Nguyệt”, cười một cách đ/ộc đ/ịa: “Ta là Chiêu Nguyệt đây.”
Ta nghĩ, ngay khoảnh khắc này, niềm tin của Dương đại nhân đã sụp đổ.
15.
Vị Dương đại nhân đã mất hết niềm tin ấy trở nên giận dữ, và hậu quả thì rất nghiêm trọng. Biểu hiện cụ thể là mặt hắn dần đỏ bừng, bắt đầu la hét, nói năng lảm nhảm:
“Nam nhân? Sao lại là nam nhân?”
“Các ngươi mau bắt hắn lại cho ta, ta phải dạy dỗ hắn một trận!”
“Khoan đã, không được, đừng làm hắn bị thương. Nam nhân, là nam nhân ta cũng cần!”
Có vẻ như hắn tức giận đến mức đầu óc cũng không còn tỉnh táo nữa. Ta liếc nhìn hắn một cách đồng cảm.