Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Một tháng sau, bàn tính của ta cứ tí tách tí tách vang lên hàng ngày.
Ta không còn mắc lỗi nữa. Phúc Bá khen ta trước mặt tổ mẫu:
"Thiếu phu nhân tính toán vừa nhanh vừa chuẩn. Lão nô đã không còn gì để dạy phu nhân nữa rồi."
Vậy là ta đã học xong rồi, nhưng vẫn thấy hơi buồn.
Từ nay ta sẽ không bao giờ được ăn món bánh đậu xanh ngọt ngào đó nữa.
12
Hề hề, không buồn nữa.
Phúc Bá nói, nếu ta thích bánh đậu xanh ông ấy làm, ông ấy có thể làm cho ta mỗi ngày mà.
Ta lắc đầu từ chối.
Ăn mỗi ngày sẽ ngấy.
Ta chỉ muốn ăn bốn lần một tháng.
Vệ Vô Dạng nghe xong, cười ngả nghiêng:
"Lâm Miên Miên nàng là thật vô dụng, một đĩa bánh đậu xanh là có thể mua chuộc nàng rồi sao? Vậy ta sẽ cho nàng ăn bánh hoa mai, bánh lá sen, bánh móng ngựa, bánh củ sen và quế hoa, chẳng phải nàng sẽ tôn thờ ta như thần tiên sao!"
Nghe Vệ Vô Dạng nói mà ta thấy bực bội. “Đương nhiên là không rồi.”
Mẹ ta chỉ biết làm bánh đậu xanh thôi.
Những loại bánh đẹp đẽ đó, bà ấy chưa từng làm bao giờ.
Giống như món ăn ngon nhất ta đã làm là trứng chiên vậy.
Con nhà nghèo, làm sao mà được thấy nhiều thứ lung linh như vậy chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Có cái ăn no, không bị c.h.ế.t đói trong năm mất mùa, đã là ơn trời rồi.
Vệ Vô Dạng là thiếu gia sinh ra đã ngậm thìa vàng, được ăn sung mặc sướng thì mới biết được những loại bánh sau hoa như vậy. Chàng cứ thử sinh ra trong một gia đình như ta xem….
Thiếu gia ngốc nghếch, không biết những chuyện này.
13
Hôm nay là ngày mùng ba tháng sáu, ta dậy rất sớm.
Trước khi đi, ta có vào hỏi Vệ Vô Dạng:
"Có muốn đi cùng ta không?"
"Đi đâu? Ta không muốn đi cùng với nàng. Hôm nay bổn thiếu gia phải đến Phất Tụ Lâu!"
Hôm nay Vệ Vô Dạng trông ra dáng, chàng mặc một bộ trường bào màu xanh thiên thanh, thắt lưng đeo mấy khối ngọc bội, đi lại lách cách.
Chàng ta vốn môi đỏ răng trắng, dung mạo tuấn tú.
Từ khi chàng bệnh khỏi, sắc mặt hồng hào, lại vì dạy tôi đọc sách mà ngày nào cũng ở trong thư phòng, trên người toát ra thêm mấy phần thư hương khí.
Các nha hoàn trong viện đã quen với Vệ Vô Dạng bị đánh kêu la oai oái, đột nhiên đối mặt với một người trang nghiêm như vậy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Vệ Vô Dạng rất hài lòng với ánh mắt ngưỡng mộ đó, trên đường đi còn ngân nga hát.
Sau khi chàng đi,nha hoàn Thúy Cúc đến nhắc nhở:
"Triệu tiểu thư hôm nay ở Phất Tụ Lâu tham gia buổi ngâm thơ, phu nhân mau đi đuổi thiếu gia lôi về đi, không thì đợi thiếu gia và Triệu tiểu thư nhìn trúng nhau, phu nhân sẽ bị đuổi ra khỏi nhà đấy. Lúc đó đừng trách Thúy Cúc là đổ thêm dầu vào lửa."
Thúy Cúc nói xong, đưa tay ra.
"Cho ta một cái đùi gà."
Ta đưa lại cho nha hoàn một miếng bánh đậu xanh, đậy nắp giỏ lại rồi đi ra ngoài.