Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Hắn định gây sự à? Trách tôi "uốn thẳng" người yêu cũ?

Tôi cảnh giác: "Anh có việc gì?"

Khải ca cười: "Không có gì. À, Vũ đâu, không đi cùng cô?"

Tôi lạnh nhạt: "Không. Tại sao phải đi cùng?"

Khải ca: "Hai người không yêu nhau sao? Cô đi nước ngoài một mình, Vũ không đi theo?"

Lắm mồm.

Tôi bỏ qua anh ta.

Khải ca nhìn tôi kỳ lạ, đứng dậy gọi điện.

Tôi tưởng hắn gọi người đến đánh tôi.

Nhưng không ngờ, hắn gọi Hạ Văn Vũ tới.

Nhìn thấy Hạ Văn Vũ xuất hiện, tôi choáng váng.

Anh mặc vest đen bóng loáng, đi giày da, sau lưng là vài vệ sĩ.

Ba chữ "Hạ Văn Vũ" kẹt trong cổ họng tôi.

Giờ anh không còn là sinh viên mua xúc xích nữa.

Khi còn đi học, khác biệt không rõ ràng.

Nhưng ra xã hội, khoảng cách hiển hiện.

Địa vị, thân phận, trang phục, khí chất.

Chỉ nửa năm mà một trời một vực.

Giờ anh là Hạ tổng.

Là Thái tử gia họ Hạ chính hiệu.

Hạ Văn Vũ bước tới, nhìn hành lý của tôi, cau mày:

"Đi đâu?"

Lâu không gặp, tôi bối rối.

Anh lắc điện thoại, trên đó là tin nhắn chia tay của tôi:

"Đồng Nhan, em có 3 phút giải thích."

Khải ca vẫn lảm nhảm:

"Vũ à, cô ta định trốn ra nước ngoài đấy! Anh lập công rồi nhé! Anh được về Phú Hòa chứ?"

"Im đi!" Tôi tức giận quát, "Anh còn dám nhắc đến tái hợp? Đồ khốn phản bội!"

Hạ Văn Vũ lạnh lùng: "Được, về Phú Hòa đi."

Cái gì?

Được? Tái hợp?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Công sức "uốn thẳng" của tôi sắp đổ sông đổ bể - quan trọng hơn, 11 triệu có thể bị đòi lại.

Tôi nổ tung:

"Tái hợp cái gì! Suốt ngày chỉ biết tái hợp!

"Hạ Văn Vũ, sao anh nhớ nhung kẻ lừa dối anh? Anh thiếu não à?

"Muốn làm g   ay lại cũng phải chọn người tử tế chứ! Ngủ với hắn không thấy ghê à?"

Xung quanh im phăng phắc.

Khải ca ngớ người: "Ai... ai là g     ay? Ai ngủ với ai?"

Mặt Hạ Văn Vũ đen hơn cả nồi than.

Anh nhìn tôi chằm chằm, cười lạnh:

"Anh là... g      ay?

"Đồng Nhan, đây là lý do em tiếp cận anh?

"Mẹ anh thuê em?"

Đúng là Thái tử gia, suy luận logic quá!

Nếu không phải người trong cuộc, tôi đã vỗ tay rồi.

Nhưng tôi không kịp vỗ tay.

Vé máy bay bị xé, túi xách bị tịch thu.

Anh dễ dàng đưa tôi ra khỏi sân bay.

Nhốt tôi trong biệt thự - nơi chúng tôi từng "tà đạo".

"Anh làm gì thế? Hạ Văn Vũ, đây là giam giữ trái phép!"

Anh ném điện thoại cho tôi: "Vậy em gọi cảnh sát bắt anh đi."

Rồi cười gian xảo:

"Em nên cầu nguyện anh bị giam lâu, không thì khi ra t ù, anh sẽ khiến em không còn nguyên hình."

"..." Tôi đổi giọng, "Anh định nhốt em đến khi nào?"

"Cũng được đấy, như tiểu thuyết ngôn tình em bắt anh đọc - nam chính nhốt nữ chính 3 năm."

Tôi nghẹn lời.

"Được, cứ nhốt đi, mẹ anh sẽ đến cứu em."

Tôi đứng dậy vào nhà vệ sinh.

Hạ Văn Vũ kéo tay tôi lại:

"Mẹ anh trả em bao nhiêu?"

Cht tiệt, anh định đòi lại?

Gai xương rồng

Tôi cảnh giác, anh nói tiếp: "Một cuộc gọi là anh tra ra ngay."