Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi là tiểu minh tinh của giới giải trí, nhưng không ai biết Thái tử gia giới kinh thành là chồng của tôi.

Tham gia game show bị tiền bối trêu, bắt tôi phải gọi điện thoại "tán tỉnh" Thái tử gia trước mặt mọi người.

Tất cả mọi người đều hả hê chờ tôi bị phong sát.

Tôi giả vờ không quen biết, cung kính mở lời: "Ngài đang làm gì vậy?"

Thái tử gia: "Đang giặt đồ l ó t cho em."

Hot search bùng nổ.

#TổngtàiBáđạoLạnhlùngGiặtĐồL*t#

___

1

Tôi là một tiểu minh tinh mờ nhạt đến mức không có lấy một fan ruột, hát hò nhảy múa đều phế.

Ra mắt hai năm vẫn không chút tiến bộ, trụ đến giờ hoàn toàn nhờ vào tình yêu nghề cháy bỏng.

Một ngày nọ, người quản lý nhận cho tôi một chương trình tạp kỹ trong nhà, phát sóng trực tiếp toàn bộ.

Mục đích chính là để làm nền cho chị cả của công ty, Kiều Nhiên, đồng thời làm nổi bật hình tượng người chị tốt bụng, yêu thương hậu bối của cô ta.

Đằng nào thì tôi cũng rảnh rỗi, vì ba ngàn tệ thù lao mà tự vác túi đi, ngay cả trợ lý cũng không có ai đi cùng.

Nhưng tôi vẫn hớn hở.

Kết quả, nửa đầu chương trình, Kiều Nhiên đã liên tục gây khó dễ cho tôi.

Cô ta chơi trò chơi dùng dây chun b.ắ.n vào môi tôi, bắt tôi đang mặc váy siêu ngắn phải ngồi xổm, còn cố ý đẩy tôi vào bọt xà phòng khiến tôi trông thảm hại vô cùng.

Xong việc lại giả vờ như không có gì rồi đến an ủi tôi, một tiếng "bảo bối" hai tiếng "bảo bối".

"Tiểu Nhiễm, không sao chứ? Chị vừa nãy chơi game nghiêm túc quá.

Chị kéo em dậy nhé, xin lỗi bảo bối.

Trang điểm trôi hết rồi, không sao đâu, em vẫn xinh đẹp mà~"

Tôi lau bọt trên mặt, giận dữ mà cuối cùng cũng chỉ giận được một chút.

Chọc tới tôi cô ta xem như đá vào cục bông.

Thế là tôi nén giận, nặn ra một nụ cười nhẫn nhục yếu đuối: "Không sao ạ, cảm ơn Nhiên tỷ."

Máy quay lia lia ghi lại cảnh thân thiện giả tạo của chúng tôi, người dẫn chương trình không ngừng khen Kiều Nhiên vừa đẹp người vừa đẹp nết, khán giả xem livestream thì gọi cô ta là nữ thần.

Chỉ có thế giới của tôi là bị tổn thương.

Tôi lặng lẽ ngồi sang một bên, bắt đầu cố gắng giảm thấp sự hiện diện của mình, hồn bay phách lạc.

Không phải là không muốn tại chỗ cho cô ta một cú vả mặt, mà là vì ba ngàn tệ của tôi còn chưa nhận được.

Tiền khó kiếm, cứt khó ăn.

Tôi nhịn.

Cho đến nửa sau chương trình, theo kịch bản khách mời phải gọi điện thoại "tán tỉnh" bạn khác giới.

Kiều Nhiên che miệng cười nhẹ, vẻ mặt ngượng ngùng: "Tôi gọi cho Tịch An nhé."

Trên sân khấu vang lên một tràng hò reo, ngay cả bình luận trên màn hình cũng bùng nổ.

"Là Tịch An mà tôi biết ư?"

"Ngoài Thái tử gia giới kinh đô Chu Tịch An ra, ai còn dám trùng tên chứ?"

"Thì ra paparazzi chụp được chữ Nh khắc trên nhẫn của Chu Tịch An, đúng là Kiều Nhiên thật, tôi cứ nghĩ là cô ấy tự ý tạo scandal."

"Chị Nhiên nhà tôi tùy tiện tìm một người đàn ông cũng trâu bò thế này! Đúng chuẩn nữ chính xinh đẹp trong mấy truyện tổng tài hào môn bá đạo!"

Người dẫn chương trình thấy không khí đã đủ, liền chuyên tâm gọi máy quay đến quay màn hình điện thoại của Kiều Nhiên.

Chỉ thấy trên đó hiện lên một cái tên gọi thân mật: Tịch An ca ca.

Kiều Nhiên thoải mái khoe ra, rồi bấm số.

Đầu dây bên kia rất lâu sau mới kết nối, giọng nói lạnh lùng, cao quý của Chu Tịch An truyền đến.

"Ai vậy?"

"Em là Kiều Nhiên đây ạ."

Kiều Nhiên rất là e thẹn.

Giây tiếp theo, giọng Chu Tịch An đầy vẻ thiếu kiên nhẫn vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Không mua xe không mua nhà, không đăng ký gói cước không đăng ký lớp học, tôi đang bận, còn gọi điện quảng cáo nữa thì tôi cho cô hồn bay phách lạc."

Nói xong, anh cúp điện thoại thẳng thừng, cả trường quay và khán giả livestream đều ngớ người ra.

Kiều Nhiên mặt càng trắng bệch.

Tôi ở góc phòng không nhịn được "phụt" một tiếng, bật cười.

Vì quên không tháo mic, tiếng cười đó trong trường quay tĩnh lặng hơi bị rõ ràng.

2

Kiều Nhiên nhanh chóng phản ứng lại.

Đầu tiên cô ta ngấm ngầm lườm tôi một cái, sau đó cười rồi nhẹ nhàng vuốt tóc, vô cùng bình tĩnh.

"Anh Tịch An lại tưởng tôi đùa thôi mà. Lát nữa tôi dỗ dành anh ấy là được, mọi người đừng để ý nhé."

Người dẫn chương trình cũng vội vàng đỡ lời.

"Cách anh chị và Chu Tổng giao tiếp thật là thú vị ha ha."

Màn hình bình luận cũng cuồn cuộn hiện lên.

"Chị tôi đừng quá luồn cúi."

"Tôi với bạn trai cũng hay chơi trò này ha ha ha."

"Không phải, đó là giọng điệu đùa cợt sao? Đó rõ ràng là giọng điệu đối xử với người lạ mà?"

"Dù Chu Tịch An có ngông cuồng đến mấy thì sao có thể làm người yêu mất mặt trước công chúng chứ?"

"Chắc đang bận nên tâm trạng không tốt thôi, dù sao trong tin tức anh ấy lúc nào cũng ngầu mà."

...

Kiều Nhiên liếc nhìn những bình luận trên màn hình, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, cô ta chợt quay đầu nhìn tôi, trên mặt nở nụ cười ân cần.

"Tiểu Nhiễm bảo bối, em cũng tham gia thử thách này đi."

"Cũng có fan muốn xem màn thể hiện của em đấy."

"Con Mạnh Nhiễm này vừa nãy cười chị tôi, chị tôi còn vô tư cho nó thêm ít đất diễn."

"Dù sao thì tôi cũng nghe thấy tiếng cười đó rồi, bất kể cái con này là ai, tôi cũng quyết tâm tẩy chay nó."

Nhận ra sự ác ý trong mắt Kiều Nhiên, tôi cũng không phản kháng, cầm điện thoại đi đến bên cạnh người dẫn chương trình.

Điện thoại vừa mở khóa, đã bị Kiều Nhiên bên cạnh giật lấy.

Cô ta với vẻ mặt hiền từ, mãn nguyện lướt xem điện thoại của tôi.

"Wow, Tiểu Nhiễm, em lại quen nhiều người đến thế cơ à.

Tổng giám đốc Vương, đạo diễn Lý, không ngờ em lợi hại như vậy, chị còn lo em quá hướng nội đấy."

Khi Kiều Nhiên thốt ra những lời đầy ẩn ý đó, ánh mắt mọi người tại trường quay nhìn tôi đều thay đổi.

Bình luận:

"Sao tôi lại cảm thấy lời của Kiều Nhiên có ẩn ý gì đó nhỉ?"

"Đừng có mà giải thích ác ý, chị tôi chỉ muốn giúp hậu bối tăng thêm đất diễn thôi."

"Chậc, không ngờ Mạnh Nhiễm một tiểu minh tinh lại có bản lĩnh ghê, đạo diễn nổi tiếng trong giới giải trí cô ta đều quen biết."

"Đạo diễn Vương có phải là người nổi tiếng thích chơi bời không?"

"Mạnh Nhiễm bỏ ra nhiều như vậy mà vẫn không nổi, cười chết."

Tôi còn chưa nói gì, cư dân mạng đã bị dắt mũi.

Đóng đinh tôi vào cái cột nhục nhã của việc "đi lên không trong sạch".

Tôi giơ tay muốn lấy lại điện thoại, Kiều Nhiên lại làm bộ làm tịch kêu lên:

"Chu Tịch An!

Thì ra em cũng quen Tịch An ca ca à?"

Trong mắt cô ta nhanh chóng lóe lên một tia độc ác, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ dễ thương.

"Tiểu Nhiễm, vậy em gọi điện cho anh ấy lần nữa xem anh ấy còn bận không ha ha?"

Cái ý đồ trà xanh của cô ta, đúng là quá rõ ràng.

Vừa nãy trong điện thoại Chu Tịch An đã rõ ràng khó chịu rồi, cô ta lại bắt tôi gọi thêm lần nữa để chuốc lấy tai họa, trực tiếp phong sát tôi tại chỗ.