Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong sân gần như không có ai.
Chỉ có mình tôi đang tẩy trang trong phòng, Kiều Nhiên bước vào.
Tôi trực tiếp coi cô ta như không khí.
Bốn bề vắng lặng, camera cũng đã được tháo hết, Kiều Nhiên lộ ra vẻ mặt độc ác méo mó.
Không thèm giả vờ nữa.
"Mạnh Nhiễm, đã lâu không gặp nhỉ."
Tôi liếc cô ta một cái: "Tôi với chị quen lắm à?"
Kiều Nhiên cười rợn người.
"Sao lại không quen chứ? Tôi hận cô đến tận xương tủy đây này.
Những tin tức xấu về tôi đều là do cô tung ra phải không?
Tôi chẳng qua chỉ muốn cô cùng tôi 'phục vụ' Chu Tịch An thôi mà? Chẳng qua chỉ bắt nạt cô một chút thôi mà? Cô lại dám đối xử với tôi như vậy, khiến tôi thân bại danh liệt, sự nghiệp sụp đổ.
Nhưng may mà, đạo diễn Trần và tổng giám đốc Lý đều nói sẽ ủng hộ tôi tái xuất."
Tôi chợt nhận ra: "Thì ra lần này chị tái xuất lại là nhờ làm tiểu tam mà có được à?"
Kiều Nhiên hừ lạnh một tiếng.
"Tiểu tam thì tính là gì, chỉ cần có thể đạt được điều tôi muốn, tôi thậm chí có thể nhảy t.h.o.á.t y trước mặt mọi người."
Tôi rất không hiểu.
"Chị không sợ lại 'đông song sự phát', bị dư luận phản pháo sao?"
"Sợ? Sợ cái quái gì!
Chỉ cần tôi gửi vài cái thư luật sư, bắt vài người kiện họ xâm phạm danh dự của tôi, mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng trôi qua.
Mấy cái lũ cư dân mạng và fan hâm mộ đó, chẳng qua chỉ là một đám không có não, căn bản không biết phân biệt thật giả."
Tôi chợt hiểu ra, liền lấy điện thoại từ trong túi mỹ phẩm ra.
"Cư dân mạng ơi, cô ta đang mắng các bạn đó, cái này tôi không thể nhịn được.
Các bạn có nhịn được không?"
Trên màn hình điện thoại, giao diện vốn đã cuồn cuộn một cách nhanh chóng giờ đây lại điên cuồng hơn nữa.
"Kiều Nhiên cô là cái đồ chó má này! Uổng công mấy ngày nay ông đây tẩy trắng cho cô!"
"Cút khỏi giới giải trí!"
"Sao lại có loại người độc ác như vậy chứ!"
Kiều Nhiên ngớ người ra.
Sau đó cô ta hét lên: "Cô lại đang livestream!"
Tôi mỉm cười duyên dáng.
"Trùng hợp thật, trước khi chị vào, tôi đang livestream tẩy trang."
12
"Tiện nhân! Mày đùa giỡn tao!"
Kiều Nhiên tức đến run cả người.
Đột nhiên, cô ta nhìn thấy trên bàn tôi có một ấm nước nóng vừa đun sôi không lâu, liền cầm lên định ném thẳng vào mặt tôi.
Vẻ mặt độc ác.
Nước nóng cộng với ấm nước cứng nhắc, không bị thương cũng phải phá tướng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi bị một bàn tay kéo mạnh ra, che chở vào lòng.
Cô ta ném trượt.
Hoảng sợ qua đi, tôi vội vàng nắm lấy tay người bên cạnh, trái tim thắt lại.
May mắn là Chu Tịch An né nhanh, chỉ bị nước nóng b.ắ.n vào một hai nốt đỏ nhỏ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Chú chó ngốc, em tự mình tránh được mà, không đau đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chu Tịch An lạnh lùng liếc nhìn Kiều Nhiên đang bị nhân viên khống chế, sau đó cúi đầu làm nũng với tôi.
"Không đau chút nào, anh chỉ sợ em bị thương, nên căng thẳng quá thôi."
"Ngốc c.h.ế.t đi được."
Tôi xót xa thổi vào tay anh ấy.
Kiều Nhiên lúc này mới bắt đầu sợ hãi, cô ta run rẩy cầu xin.
"Chu Tổng, tôi... tôi không cố ý!
Tôi chỉ nhất thời xúc động, đùa một chút thôi!
Mạnh Nhiễm, Mạnh Nhiễm cô đã gài bẫy hại tôi!"
Tôi quay đầu nhìn cô ta đầy ghét bỏ: "Đừng nghĩ ai cũng kinh tởm như cô.
Kiều Nhiên, lần này tôi sẽ không bỏ qua cho cô."
Tôi kiên quyết chọn báo cảnh sát.
Dưới sự chỉ trích giận dữ của cư dân mạng, thông báo về Kiều Nhiên nhanh chóng được công bố.
Bị tạm giam hình sự, tội cố ý gây thương tích có lẽ không thể thoát được.
Thậm chí còn bị điều tra ra tội trốn thuế, con số thiên văn đó trực tiếp khiến cư dân mạng "vỡ trận", mắng cô ta càng dữ dội hơn.
Cô ta đã hoàn toàn "toang" rồi.
Và chương trình tạp kỹ của các cặp đôi này vẫn tiếp tục quay.
Chỉ là Chu Tịch An vung tay một cái, đổi đạo diễn, tự mình làm nhà đầu tư.
Sau khi chương trình phát sóng như thường lệ, độ hot tăng vọt lên vị trí số một trong các chương trình tạp kỹ trên mạng.
Độ hot của tôi cũng trực tiếp đè bẹp các ngôi sao hàng đầu, thậm chí câu chuyện tình yêu ngọt ngào của hai chúng tôi còn kéo theo giá cổ phiếu của công ty Chu Tịch An tăng vùn vụt.
Cũng có kẻ "anti" nói chúng tôi bán hình tượng tình cảm để kiếm tiền.
Tôi lười phản bác.
Vẫn cùng Chu Tịch An mượn cớ quay chương trình để đi du lịch khắp nơi.
Khi chương trình tạp kỹ của các cặp đôi phát sóng đến tập cuối cùng, đội ngũ sản xuất bất ngờ thêm vào một phân đoạn này.
Chúng tôi vài cặp đôi ngồi quây quần trò chuyện.
Có một nam ảnh đế không nhịn được tò mò hỏi Chu Tịch An.
"Chu Tổng, hồi đó anh và Tiểu Mạnh làm sao mà đến được với nhau?"
Chu Tịch An lười biếng mỉm cười: "Tôi dai dẳng bám víu, không đồng ý là tôi khóc."
"Tôi nghe nói hai người lớn lên cùng nhau phải không?"
"Đúng vậy, tôi là chồng nuôi của cô ấy, nên định sẵn là phải kết hôn với cô ấy."
Chu Tịch An không chút né tránh nói ra, làm tôi đỏ mặt.
Mọi người thiện ý cười đùa.
"Vậy còn Tiểu Mạnh, lần đầu tiên cô gặp Chu Tổng cảm thấy thế nào?"
Tôi khẽ hồi tưởng lại.
Ngày hôm đó, bố tôi mang Chu Tịch An bẩn thỉu về nhà, anh ấy vừa trốn thoát khỏi bọn buôn người nên hoảng sợ và lo lắng.
Nhưng đôi mắt đẹp đẽ ấy lại sáng ngời, hơn cả những vì sao trên trời.
Rồi anh ấy đặt tay vào tay tôi.
Gọi tôi là chị.
"Chỉ là một chú chó nhỏ đáng thương thôi."
Nói rồi, tôi nghiêng đầu nhìn Chu Tịch An.
Anh ấy kiên trì nhìn tôi, nhiệt tình lao về phía tôi.
Từ một mà chung thủy.
Như vật từ trên trời giáng xuống, dữ dội thống nhất hơi thở và nhịp tim của tôi.
Đó là, chú chó nhỏ của tôi.