Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đó, Diêm Hổ chỉ là một tên trẩu đôi khi thích thể hiện.

Không ngờ sau này càng trượt dài, đến mức giở trò sàm sỡ bạn nữ.

Lại còn dám giở trò với Lộ Vân Linh!

Chu Thần An tức giận, lên tiếng ngăn cản Diêm Hổ và bắt cậu ta phải xin lỗi cô.

Từ đó về sau, Chu Thần An ngày nào cũng đi cùng Lộ Vân Linh về nhà.

Trên con đường tan học, gió đêm dịu dàng, bộ não mệt mỏi sau một ngày học tập cũng được thả lỏng, hai người nói chuyện ngày càng nhiều.

Chu Thần An từng nghĩ, cứ thế này mãi cũng tốt, hai người dần thân thiết, biết đâu sau kỳ thi đại học, Lộ Vân Linh sẽ sẵn sàng cân nhắc để mình bước vào cuộc sống tương lai của cô ấy.

Ai ngờ mẹ của Lộ Vân Linh lại tìm đến.

Người phụ nữ đánh son đỏ đậm, kẻ mắt sắc nét ấy dùng ánh mắt khinh miệt quét từ đầu đến chân cậu, rồi nói: “Đừng dây dưa với con gái tôi nữa, nó sau này sẽ làm nên nghiệp lớn, cậu không xứng với nó.”

Chu Thần An cố nén giận, chỉ vì đó là mẹ của Lộ Vân Linh, nên mới không cãi lại một câu nào.

Nhưng ngày hôm sau, khi cùng Lộ Vân Linh tan học, tâm trạng cậu sa sút hẳn, nói năng cũng ít hơn nhiều.

Điều khiến cậu buồn hơn là — Lộ Vân Linh dường như chẳng nhận ra điều đó.

Sau khi tạm biệt, cậu bất giác cảm thấy chua xót.

Vốn là người lạnh lùng và thụ động, vì Lộ Vân Linh, cậu đã chủ động rất nhiều lần.

Chương 17

Vậy mà dù đã cố gắng hết sức, sao vẫn không thể xoa dịu, sưởi ấm được trái tim dường như bị băng giá vĩnh viễn kia? Trái tim ấy như được phủ một lớp băng dày lạnh lẽo thấu xương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khi kỳ thi đại học quan trọng đến gần, Chu Thần An nhận ra cần phải tập trung tuyệt đối. Cậu quyết tâm tránh để cảm xúc cá nhân chi phối kết quả học tập, nên chủ động giảm bớt mọi cuộc gặp gỡ, tiếp xúc với Lộ Vân Linh, nhằm giữ tâm trí bình tĩnh, tập trung vào mục tiêu duy nhất.

Lộ Vân Linh đã hai lần chủ động tìm đến, muốn khơi dậy cuộc trò chuyện, duy trì mối liên hệ. Nhưng Chu Thần An vẫn lạnh nhạt, đối xử với cô như người xa lạ, không cho thấy chút quan tâm đặc biệt nào.

Trong lòng Chu Thần An dâng lên cảm giác tức giận lẫn sự bướng bỉnh trẻ con. Một phần cậu vẫn mong Lộ Vân Linh quan tâm, chủ động hơn, hy vọng cô thay đổi. Song ngược lại, cô im lặng hoàn toàn, không liên lạc hay cố gắng tiếp cận.

Rồi một ngày, Chu Thần An bất ngờ nhận ra Lộ Vân Linh vốn khó mở lòng và đang gánh chịu sâu sắc tổn thương tinh thần từ những lời vu khống, bôi nhọ danh dự. Cậu nhận ra khoảng cách đột ngột mà cậu tạo ra có thể đã làm sụp đổ niềm tin mong manh mà cô vất vả xây dựng, khiến cô càng thêm cô đơn và tuyệt vọng, làm tổn thương lòng cô sâu thêm.

Chu Thần An vô cùng hối hận.

Nhưng khi đó, Lộ Vân Linh đã tốt nghiệp và đi du học, cậu chỉ còn liên lạc qua WeChat. Dường như cô đã thất vọng với cậu, nên mỗi tin nhắn đều khách sáo, thiếu đi sự chân thành và thân thiết xưa kia.

Trước khi nhập học, Chu Thần An từng ghé qua quán trà sữa “Hoàng Hôn” – nơi hai người thường gặp sau giờ tan học để trao đổi bài vở. Từ khi mối quan hệ trở nên ngượng ngùng, cậu đã lâu không quay lại.

Tối hôm đó, Chu Thần An ngồi lại rất lâu trong quán.

Nhiều năm sau, khi đã trở thành tuyển thủ eSports, cậu nhìn thấy bài đăng trên trang cá nhân của Thiệu Địch. Vì Lộ Vân Linh không thích đăng ảnh, cậu thường xem hình cô qua Thiệu Địch hơn.

Thiệu Địch viết rằng nhớ người bạn thân đi du học, kèm theo bức ảnh Lộ Vân Linh ngồi xổm vuốt ve một chú mèo nhỏ. Có lẽ vì chú mèo đáng yêu, cô gái lạnh lùng hiếm hoi nở nụ cười thật lòng như vậy.

Cô cười rất đẹp.

Chu Thần An lưu bức ảnh, đặt làm hình nền Weibo, nhưng để khỏi gây phiền cho Lộ Vân Linh, chỉ cắt phần tay cô đang vuốt mèo.

“Giá mà cậu cũng có thể cười với tôi như thế…”

Anh thì thầm nhìn ảnh.

Nếu có cơ hội thêm lần nữa, nhất định anh sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, không bao giờ buông ra nữa.

HOÀN