Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa nói xong, trận đấu đã bắt đầu.
Đội đối thủ cũng rất mạnh, huấn luyện viên và tuyển thủ rõ ràng đã nghiên cứu kỹ, ban pick rất có chiến lược nhắm vào đội của Chu Thần An.
Chu Thần An không được chọn tướng tủ hai ván liên tiếp, trong khi đường phát triển lấy xạ thủ yếu mà đánh lại không hiệu quả như mong đợi.
Thua liền hai ván, fan đội bạn hò reo vui mừng, còn phía chúng tôi lại lặng ngắt như tờ.
Không khí dần trở nên nặng nề.
Thiệu Địch cũng không còn hứng đùa giỡn, nắm chặt băng rôn trong tay, mắt dán vào màn hình lớn, miệng lẩm bẩm: “A! Đánh A đi! Trời ơi sao cả hai chủ lực ngã rồi, giữ nhà, giữ nhà!”
Tôi lại bắt đầu dồn sự chú ý lên người Chu Thần An.
Từ khi trận đấu bắt đầu, anh ấy không hề liếc nhìn về phía tôi, tập trung điều khiển bàn phím máy thi đấu.
Dù đang bị dẫn trước, gương mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chỉ có cơ mặt căng chặt và ngón tay di chuyển nhanh chóng mới thể hiện rõ sự căng thẳng.
Mắt anh ấy dán chặt vào màn hình, thỉnh thoảng giao tiếp với đồng đội qua tai nghe, cả người như lưỡi d.a.o sắc bén, liên tục ẩn mình trong bụi, đẩy đường, tìm cách lật ngược thế cờ.
Hai mùa giải trước, đội anh ấy đều thất bại trong trận chung kết.
Chiếc cúp vô địch lần này, đối với Chu Thần An, với cả đội và các fan, đều vô cùng quan trọng.
Họ đã chờ đợi quá lâu, cũng đã bỏ ra quá nhiều công sức.
Ván ba, Chu Thần An hai lần kiểm soát được Long Bão Tố, kéo trận đấu đến giai đoạn cuối, cuối cùng cũng thấy được tia hy vọng lật kèo.
Nhưng do đã dùng quá nhiều Giáp Hồi Sinh trong các pha giao tranh trước, cả đội lần lượt nằm xuống, còn xạ thủ bên kia sống lại rồi xả sát thương điên cuồng.
Cuối cùng, họ vẫn để thua ván này.
11
Đội đối thủ đã giành trước điểm trận, trong khi đội của Chu Thần An vẫn chưa thể vào guồng.
Bình luận viên và MC dường như cũng cho rằng cục diện đã định, bắt đầu phân tích lại những sai lầm của đội anh.
Tôi nghe thấy phía sau có tiếng fan hâm mộ đang thút thít khóc.
Trước khi ván thứ tư bắt đầu, các tuyển thủ ngồi vào vị trí, chờ bắt đầu lượt cấm chọn, ánh mắt của Chu Thần An bất chợt xuyên qua ánh đèn và nhân viên hậu trường trên sân khấu, nhìn thẳng về phía tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi giơ chiếc máy tính bảng trong tay, để anh thấy dòng chữ vừa viết: “Chu Thần An, em tin anh!”
Lần này Chu Thần An không cười, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn dòng chữ đó vài giây, rồi cúi mắt xuống, hít sâu một hơi.
Điều bất ngờ là, dù vừa trải qua vài ván thua, các đồng đội của anh lại không hề chán nản.
Trước khi vào trận, tôi thấy tuyển thủ hỗ trợ nói gì đó vào tai nghe, những người còn lại đều gật đầu, cùng nhau hô to một tiếng: “Cố lên!”
Tiếng “cố lên” vang dội, dù không có micro khuếch đại, vẫn truyền rõ lên khán đài khán giả.
Ngay từ đầu trận, họ đã chơi vô cùng quyết liệt.
Chưa đầy 4 phút, cả đường trên lẫn đường dưới đều có được điểm hạ gục.
Sau đó, đội tuyển càng đánh càng hăng, liên tiếp giành thắng lợi 3 ván, tiến vào trận quyết định đỉnh cao.
Trong ván quyết định, mỗi người đều chọn tướng sở trường nhất, phối hợp ăn ý đến hoàn hảo.
Đối thủ cũng rất mạnh mẽ, nhưng Chu Thần An có một pha mở giao tranh hoàn hảo, kết thúc bằng việc hạ gục cả hai chủ lực của đối phương, cuối cùng đội anh vẫn là người chiến thắng.
Chu Thần An cũng giành được danh hiệu MVP của ván đấu này.
Mãi đến khi trận đấu kết thúc, tiếng hò reo vang dội vẫn không dứt, chiếc cúp vinh quang cao nhất từ từ được nâng lên, kim tuyến vàng rực đổ xuống như mưa, tôi vẫn như chìm trong một cảm giác không chân thực.
Sự phấn khích từ trận chiến vừa rồi vẫn còn đọng lại trong cơ thể, tim đập thình thịch, đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng m.á.u chảy qua tai.
Tôi chỉ biết rằng, tâm nguyện của Chu Thần An cuối cùng cũng đã thành hiện thực.
Anh cùng bốn đồng đội lên nhận phỏng vấn từ MC.
Theo thứ tự đứng, người phát biểu trước Chu Thần An là đường trên của đội, sau khi nói lời cảm ơn, cậu ấy bỗng bổ sung một câu: “Tất nhiên, bốn ván sau trạng thái của chúng tôi tốt như vậy, bài phát biểu trong phòng nghỉ cũng góp công lớn đấy.”
MC nhanh chóng nắm bắt được điểm then chốt: “Có thể tiết lộ một chút bài phát biểu đó nói gì không?”
Đường trên cười “hề hề”: “Tất cả là vì hạnh phúc của anh em.”
Tôi còn chưa hiểu câu đó có ý gì, micro đã đến tay Chu Thần An.
Anh bắt đầu bằng những lời cảm ơn thường lệ tới huấn luyện viên, fan hâm mộ và nhân viên hậu trường, sau đó bất ngờ hắng giọng, nhìn về phía tôi đang ngồi.
“Năm lớp 6, tôi đã gặp được cô gái quan trọng nhất trong đời mình. Cô ấy rất tuyệt, nghiêm túc, cẩn trọng, việc gì cũng làm đến nơi đến chốn. Bao nhiêu năm qua, cô ấy luôn là ánh trăng soi đường trong lòng tôi, là người tiếp thêm động lực để tôi không ngừng rèn luyện kỹ năng. Không có cô ấy, sẽ không có đội Hoàng Hôn hôm nay.”