Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ta còn gửi kèm cả địa chỉ nhà.
Tôi nhìn kỹ… bỗng trợn tròn mắt.
Khoan đã đây chẳng phải là khu nhà tôi đang ở sao?!
Tô Thanh Ly cũng sống ở đây à?
Nhưng tại sao trước giờ tôi chưa từng gặp cô ta?
À.
Nghĩ kỹ thì cũng đúng thôi.
Từ bé tôi đã bị mẹ “tước quyền cư trú” tại căn hộ cao cấp này, phải chuyển về sống ở khu tập thể cũ kế bên nhà Cố Yến Thần.
Tô Thanh Ly lại gửi thêm một tấm ảnh phòng khách.
Tôi nhìn đi nhìn lại…
Ơ… sao càng nhìn càng thấy quen mắt?
Tôi ngẩng đầu lên.
Khoan chẳng phải đây chính là… nhà tôi sao?!
Tôi quay sang hỏi bố:
"Bố, Tô Thanh Ly là… con riêng của bố à?"
Bố tôi mơ màng:
"Tô Thanh Ly là ai?"
Bố vừa dứt câu, mẹ tôi suýt nữa tát thẳng vào mặt ông.
"Ông ngoại tình à?"
Tôi vội vàng giải thích:
"Tô Thanh Ly là bạn gái mới của Cố Yến Thần."
Tôi đưa điện thoại cho hai người xem tin nhắn.
"Nhà cô ta sao lại giống hệt nhà mình vậy?"
Tôi liếc trái liếc phải, rồi chỉ thẳng vào họ:
"Rốt cuộc là ai trong hai người ngoại tình?"
Mẹ tôi đột nhiên nhớ ra gì đó, thì thào kéo tôi lại:
"Mẹ phát hiện một chuyện kỳ lạ mà trùng hợp đến đáng nghi."
"Cái gì cơ?"
"Hôm nay cô Vương người giúp việc bảo mẹ rằng tuần này sẽ đến dọn dẹp tổng vệ sinh nhà cửa."
"Bảo nhà mình thứ Bảy nên ra ngoài chơi cả ngày."
Tôi hỏi:
"Và mẹ đồng ý rồi?"
Mẹ gật đầu.
Sự thật sắp rõ ràng rồi.
Bảo sao hồi trước tôi còn ở khu nhà cũ, mỗi lần thấy Tô Thanh Ly diện váy vóc hay đồ trang sức, luôn cảm thấy… quen quen.
Mà kể cũng lạ, từ hôm nhà tôi chuyển về đây, cô ta lập tức ngưng mặc đồ hiệu, quay về mặc đồng phục.
Ngoại trừ đôi giày giới hạn kia.
Tôi chỉ vào đôi giày đang đi:
"Mẹ, lúc trước mẹ nhờ người mua đôi này cho con, mua mấy đôi nhỉ?"
Mẹ nghĩ một lát:
"Hai đôi. Một đôi có chữ ký, một đôi không."
Tôi lập tức bảo mẹ gọi xác minh lại với công ty dịch vụ vệ sinh.
Kết quả đúng như tôi đoán.
—
Tô Thanh Ly không phải tiểu thư nhà giàu.
Cô ta là con gái của cô Vương người giúp việc lâu năm trong nhà tôi.
Cô Vương được mẹ tôi thuê từ khi tôi vừa sinh ra.
Khi mẹ theo đuổi “kế hoạch trồng rể” mười mấy năm, căn hộ cao cấp này vẫn do cô Vương trông nom.
Tôi chỉ gặp cô ấy vài lần hồi nhỏ.
Sau này thỉnh thoảng về nhà, cũng chưa từng chạm mặt.
Và ngay trong lúc nhà tôi vắng mặt cô ta và mẹ mình đã chuyển hẳn vào ở.
Thế bảo sao Tô Thanh Ly với Cố Yến Thần lại tâm đầu ý hợp đến vậy.
Thì ra… cùng một giuộc cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giờ muốn đuổi gia đình tôi đi, mượn căn hộ nhà tôi để mở tiệc sinh nhật à?
Được.
Tôi cũng muốn xem xem, cô ta tính diễn đến bao giờ.
Bàn bạc chiến lược cùng bố mẹ xong, tôi vào nhóm lớp, giả vờ lấy lòng Tô Thanh Ly:
"Từ bé tới giờ chưa từng thấy căn nhà nào to vậy luôn á~ Tớ tới được không?"
Có đứa lập tức mỉa mai:
"Không phải bảo bố cậu lái Rolls-Royce à? Mà giờ mới thấy nhà to?"
"Hôm nay còn có người bênh thay kìa, bảo ông chú kia không phải sugar daddy, dám làm thì dám nhận đi!"
"Loại thích sĩ diện như cậu, bị Cố nam thần bỏ là đáng đời!"
"Tới dự tiệc nhớ mang quà nha, đừng có tới tay không đó ~"
…
Tô Thanh Ly vẫn im bặt, không phản hồi gì.
Mãi đến khi cả đám chửi mỏi mồm, không còn ai nhắn nữa cô ta mới tag tôi:
"@Hứa Tinh, được nha, cậu không mang quà cũng không sao~"
Còn mơ tôi mang quà đến á?
Yên tâm.
Tôi sẽ mang hai cái bạt tai bự, một trái, một phải tặng cô luôn cho trọn vẹn.
Thứ Bảy, ai nấy đều vô cùng phấn khích.
Vì sắp được tới trung tâm thành phố tham quan căn hộ sang chảnh rộng 520 mét vuông.
Ban đầu tôi còn định rủ Tạ Vân đi cùng để xem kịch vui, nhưng cô ấy bảo cuối tuần phải đi rửa bát thuê, không có thời gian.
Tại cổng khu nhà, bảo vệ riêng vừa thấy Tô Thanh Ly liền cúi người chào sâu:
“Chào mừng tiểu thư trở về.”
Tôi nghĩ thầm.
Cô ta đã chiếm nhà tôi bao lâu rồi?
Đến mức bảo vệ cũng mặc định xem cô ta là chủ nhà?
Cửa căn hộ 520m² mở ra, view sông tuyệt đẹp hiện ra trước mắt, mọi người đồng loạt ồ lên thán phục.
“Hôm qua tôi tra thử, nhà ở khu này giá cỡ hai trăm triệu tệ.”
“Loại con gái như Tô Thanh Ly, vừa giàu vừa học giỏi, cuộc đời này còn gì để buồn nữa cơ chứ?”
“May mà nhà Cố nam thần được đền bù, không thì đúng là không xứng với đại tiểu thư họ Tô nhà chúng ta rồi.”
“Tô Thanh Ly, sinh con nhớ báo tớ, tớ đi nhảy lầu cho kịp.”
Trong tiếng tung hô như sao vây quanh trăng sáng, Tô Thanh Ly rõ ràng đã bay tới tận mây xanh.
Cô ta mặc váy công chúa, ngồi phịch xuống ghế sofa, trông y hệt nữ chủ nhân thực thụ.
Nhưng thứ khiến người ta ngán nhất không phải là màn khoe của công khai kia, mà là mấy trò “giàu nhưng bất hạnh” của cô ta.
“Thôi mọi người đừng đùa nữa.”
“Tuy tôi có tiền… nhưng lại không có tình yêu.”
Nói xong, cô ta hít hít mũi đầy u sầu.
“Hôm nay là sinh nhật tôi, mà bố mẹ vẫn đang ở nước ngoài, không về kịp…”
Cô ta chỉ vào một đống hộp hàng hiệu cao như núi trong góc:
“Những thứ có thể ở bên tôi… chỉ là đám đồ vật lạnh lẽo này.”
“Đôi lúc tôi còn thấy mình bị… trầm cảm.”
Cả đám lại thở dài xót xa.
“Thanh Ly đừng buồn, ít ra cậu còn hơn tụi tớ vừa nghèo lại vừa chẳng có tình yêu.”
“Cho tôi nhiều tiền như vậy, ngày nào tôi cũng cười đến nứt mặt, trầm cảm sao nổi?”
“Thực ra so với tình cảm của bố mẹ, tôi ghen tị với tiền của cậu hơn.”
“Yêu đương để làm gì, tiền mới là chân ái.”
Tôi còn đang say sưa xem kịch, thì Tô Thanh Ly đột nhiên quay sang hỏi tôi:
“Hứa Tinh, nếu cậu có tiền…”
“Cậu sẽ làm gì?”
Trong ánh mắt hóng hớt của mọi người, tôi chớp chớp mắt, bật cười:
“Nếu tôi có tiền á, tôi cũng sẽ giống cậu ngày nào cũng kêu than ‘tôi không cần tiền, tôi cần tình yêu’.”
Cả phòng lập tức im bặt.
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng Tô Thanh Ly… sụt sịt.
Ủa? Câu đó sát thương tới mức phải khóc luôn hả?