Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Hôm nay là kỉ niệm một năm ngày cưới của tôi và Lục Trạm.

Hai tháng trước anh đi công tác nước ngoài, rõ ràng là có sự chênh lệch múi giờ, nhưng anh vẫn cố tình gọi điện thoại cho tôi lúc 8 giờ sáng nay, nói rằng anh đã mua loại hoa tôi thích nhất, bảo tôi tối nay ra sân bay đón mình.

Vừa mới cúp máy, chuông cửa đã vang lên.

Tôi mở cửa, cậu bé giao hoa tươi cười rạng rỡ: "Chúc mừng kỉ niệm ngày cưới của phu nhân và tiên sinh, chúc hai người trăm năm hạnh phúc."

Trên tay cậu ta là 9 đóa hồng trắng.

Tôi nhận lấy hoa, mỉm cười: "Cảm ơn."

Đóng cửa lại, tôi cắm hoa vào bình, nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa. Thực ra tôi không thích hoa hồng trắng.

Hoa hồng trắng rất mỏng manh, cũng rất dễ héo tàn.

Hoa hồng trắng là loài hoa mà chị gái tôi, Lư Thanh Thanh, thích nhất.

Nhưng một năm qua, cái tên này lại thuộc về tôi.

Điện thoại trên bàn reo liên hồi, đó là một số điện thoại tôi chưa từng lưu, nhưng lại thuộc nằm lòng.

Một số điện thoại tôi từng dùng suốt mười năm.

Người gọi điện thoại rõ ràng rất sốt ruột, cuối cùng, khi chuông reo đến hồi thứ bố, tôi cúp máy, gửi một tin nhắn qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Sắp đến rồi."

Mặc áo khoác vào, tôi ra khỏi chung cư, đây là khu chung cư cao cấp nhất Hải Thành, cổng được lắp đặt hệ thống nhận diện khuôn mặt có độ chính xác cao, bảo vệ quen thuộc với mọi cư dân trong khu chung cư, anh ta cười chào hỏi tôi: "Lục phu nhân, ra ngoài ạ?"

Tôi mỉm cười gật đầu, ra khỏi cổng rẽ qua vài con phố, nhìn thấy một chiếc xe hơi màu trắng dính đầy bùn đất đậu ở ngã tư.

Mở cửa ghế phụ, một mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc xộc vào mũi.

"Đừng hút nữa!" Tôi ngồi xuống, mở cửa sổ ghế phụ: "A Trạm không thích mùi thuốc lá."

Người ngồi ở ghế lái quay đầu lại: "Sao em không nghe điện thoại của chị?"

Tôi im lặng một lúc: "Sáng nay A Trạm sai người mang hoa đến, lúc chị gọi điện, em đang nói chuyện với người giao hoa ở cửa."

"Ồ!" Chị ta dập tắt điếu thuốc: "Hoa gì?"

Tôi im lặng một lúc: "Hoa hồng trắng."

Chị ta đột nhiên bật cười: "Anh ấy vẫn còn nhớ chị thích hoa hồng trắng đấy." Nói xong, chị ta quay đầu nhìn tôi: "Tiểu Triệt, em nói em xem, năm đó bỏ học, không thi vào Học viện Điện ảnh, thật là đáng tiếc."

Chị ta mở cửa sổ bên mình để thông gió: "Chờ sau khi chúng ta mỗi người trở về vị trí của mình, chi bằng em đi học lại đi, chị cho em tiền, đi phẫu thuật thẩm mỹ, rồi thi vào khoa Diễn xuất của một trường đại học nào đó, biết đâu có cơ hội trở thành minh tinh màn bạc, vẫn hơn là làm phục vụ như trước kia."

"Thôi bỏ đi." Tôi khẽ nói: "Giới giải trí phức tạp lắm."

Chị ta phì cười: "Phức tạp thì sao? Trước kia ban ngày em bưng bê phục vụ, buổi tối đi KTV bán rượu, chẳng phải cũng bị khách sờ mó suốt đấy thôi? Làm minh tinh…" Chị ta mỉm cười: "Biết đâu được đại gia nào đó để ý, giấu em đi làm kim ốc tàng kiều, chẳng phải tốt hơn trước kia nhiều sao?"