Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi hoan ái xong, đã là nửa đêm, anh ôm tôi vào lòng, cười nói: "Anh thực sự không biết hôm nay mình bị sao nữa, vừa nãy ở tiệm nhìn thấy em, anh đột nhiên không kìm nén được bản thân, thật là, rõ ràng mới xa nhau hai ba ngày, sao lại giống như một cậu nhóc mới lớn vậy."
Anh gạt lọn tóc trên trán, hôn lên trán tôi: "Anh... cũng không biết gần đây là thế nào nữa, cứ luôn có một cảm giác kỳ lạ, anh cũng không nói rõ được là chỗ nào không đúng, nhưng dường như là cảm thấy không đúng, anh..." Anh lắc đầu, tự giễu: "Có lẽ là già rồi?"
"Nhưng không sao!" Anh ôm tôi chặt hơn: "Chắc là do gần đây anh quá mệt mỏi."
Một lúc lâu sau, tôi rúc vào lòng anh, nhỏ giọng nói: "A Trạm..."
Tôi run rẩy nói: "Nếu như, nếu như em thực ra..."
Tiếng ngáy nhẹ vang lên, Lục Trạm đã ngủ. Tôi nhắm mắt lại, có lẽ đây chính là số phận.
Một lúc sau, tôi nhẹ nhàng xuống giường, suy nghĩ một chút, vẫn gọi điện thoại cho Lư Thanh Thanh.
***
Hai tiếng sau, chị ta đến.
Chị ta kéo tôi vào thư phòng, rõ ràng là đang rất tức giận: "Em làm sao vậy? Chị mới về nhà hai ngày, em đã gây ra chuyện lớn như vậy?"
"Em không ngờ lại gặp anh ấy ở tiệm bánh ngọt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Chẳng phải chị đã dặn em không có việc gì thì đừng ra ngoài sao? Sao em còn ra ngoài?" Chị ta giận dữ nói: "Em có biết lúc nãy bảo vệ mở cửa cho chị, vẻ mặt nghi ngờ của anh ta, chị chỉ có thể nói là lúc nãy chị đi ra ngoài từ cửa phụ rồi quay lại."
"Chị!" Tôi ngẩng đầu lên: "Em thấy, làm như vậy với Lục Trạm, không công bằng."
Chị ta sững người: "Em nói gì vậy? Không lẽ em định nói cho anh ấy biết sự thật?"
"Chẳng lẽ anh ấy không nên biết sao? Dựa vào cái gì mà chúng ta đối xử với anh ấy như vậy?"
Chị ta cười lạnh một tiếng: "Em là vì anh ấy? Hay là vì bản thân em?"
Tôi ngẩn người.
"Em đang nghĩ gì, chị đại khái cũng biết, đều là phụ nữ, em ở bên anh ấy một năm, có tình cảm cũng là chuyện bình thường, có phải em cảm thấy, nếu anh ấy biết được sự thật, sẽ chọn em không?"
Tôi không nói gì.
"Đừng ngốc nữa, em gái của chị." Chị ta tiến lại gần, bóp hai vai tôi: "Đó là ai? Là Lục Trạm đấy! Một người chỉ dùng một năm đã thu phục hội đồng quản trị của Lục thị, em nghĩ anh ấy biết được hai chúng ta tính kế anh ấy như vậy, sẽ vì yêu em mà bỏ qua cho em sao? Em chính là kẻ đã lừa dối anh ấy."
"Tương tự, nhà họ Lư và nhà họ Lục, em nghĩ họ sẽ bỏ qua chuyện này sao? Nếu Lục Trạm thực sự nhân cơ hội này để gây khó dễ, đến lúc đó tất cả chúng ta đều sẽ tiêu đời, cho dù em không nghĩ cho chị, không nghĩ cho nhà họ Lư, vậy còn bố thì sao?”
"Chi phí điều trị và chăm sóc cho bố mỗi ngày tốn bao nhiêu, chẳng lẽ trong lòng em không biết sao? Những khoản tiề//n này đều là do chị lấy từ nhà họ Lư! Em khiến nhà họ Lư khó chịu, Lư Ninh lại không phải là bố ruột của chị, em nghĩ ông ta sẽ bỏ qua cho em sao? Em không nghĩ cho bản thân, cũng phải nghĩ cho bố đang nằm viện chứ…”
"Sau này tự em có thể gánh vác tất cả những hậu quả này sao? Chi phí chăm sóc cho bố phải làm thế nào? Chẳng lẽ em lại quay về quán KTV bán rượ u hả?"