Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ta ra, chịu đựng cơn đau ở lòng bàn tay, tìm điện thoại di động, run rẩy gọi điện thoại cho Lư Thanh Thanh.
Hai lần đầu tiên, điện thoại đều bị ngắt, lần thứ ba cuối cùng cũng kết nối được, tôi còn chưa kịp nói gì, giọng nói tức giận của cô ấy đã truyền đến: "Em làm sao vậy? Chẳng phải đã nói là không được chủ động liên lạc với chị sao..."
"Liêu Phàm đến rồi." Tôi nói.
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.
"Anh ta và chị kết hôn dưới danh nghĩa của em, tại sao chị không nói cho em biết..."
"Thanh Thanh?" Giọng nói của Lục Trạm truyền đến qua điện thoại: "Lấy cho anh một chiếc cà vạt."
Tôi sửng sốt.
"Tối nay chị không thể nói chuyện lâu với em!" Lư Thanh Thanh nhỏ giọng nói: "Chị sắp phải đi dự một buổi dạ tiệc từ thiện với A Trạm, em tìm cách ổn định anh ta trước, ngày mai chị sẽ liên lạc với em."
"Chờ..." Tôi còn chưa nói hết câu, tiếng tút tút đã vang lên.
Má//u từ lòng bàn tay tôi nhỏ giọt xuống đất, tôi ngẩng đầu lên, lau khô nước mắt, mặc quần áo, xuống nhà thuố//c dưới lầu mua cồn i-ốt và bông gạc.
"Cô gái!" Người bán thuố//c là một người phụ nữ trung niên, "Tốt nhất là cháu nên đến bệnh viện kiểm tra, có thể phải tiêm phòng uốn ván đấy."
Tôi gật đầu: "Cảm ơn chị."
Trở về từ bệnh viện, đã 11 giờ đêm.
Liêu Phàm nằm ngửa trên đất, ngáy o o, ngủ rất say.
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn lấy một con d.a.o từ trong bếp, khóa cửa bếp lại, cứ như vậy cầm dao, dựa vào tủ bếp ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy tiếng tay nắm cửa bếp xoay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi giật mình tỉnh giấc, phát hiện trời đã sáng rõ.
"Cạch!" Khóa cửa được mở ra, tôi nắm chặt con dao, cảnh giác nhìn cửa ra vào.
Liêu Phàm mở cửa, bước vào, trên tay cầm một sợi dây thép nhỏ.
"Đừng sợ." Anh ta khẽ nói: "Anh không có ác ý, chỉ sợ em xảy ra chuyện gì trong này."
Tôi vẫn cầm dao, không buông xuống.
"Hôm qua anh uống say, thực sự xin lỗi." Anh ta ngập ngừng: "Anh, anh đã dọn dẹp bên ngoài rồi, em đừng sợ, thật đấy, bây giờ anh rất tỉnh táo, sẽ không làm gì em đâu."
"Anh... biết em là ai không?"
Anh ta gật đầu, im lặng một lúc: "Tiểu Triệt."
Phòng khách thực sự đã được anh ta dọn dẹp sạch sẽ.
"Xin lỗi." Hai người ngồi đối diện nhau ở hai bên bàn, anh ta lại một lần nữa nói.
"Liêu Phàm!" Tôi mở miệng: "Bây giờ anh đã tỉnh táo rồi, chúng ta đi ly hôn đi."
Ai ngờ anh ta lắc đầu: "Không được."
"Tại sao?"
"Tiểu Triệt." Anh ta hít một hơi thật sâu: "Cách đây không lâu anh uống rượ u phải nhập bện h, A Thanh đã nhân cơ hội đó bỏ đi, sau khi xuất viện, anh vẫn luôn tìm cô ấy.”
"Tiểu Triệt, em có thể giúp anh hẹn cô ấy ra ngoài không? Anh chỉ muốn gặp lại cô ấy một lần, chúng ta không nên kết thúc như thế này."
Tôi nhớ đến vẻ mặt mỗi khi Lư Thanh Thanh nhắc đến Liêu Phàm, im lặng một lúc mới lên tiếng: "Chị ấy giờ đã là Lục phu nhân rồi, em nghĩ chị ấy sẽ không muốn gặp anh đâu."