Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ đó về sau, ông lại quay về tình trạng đán/h bạ/c nghiệ/n rượ/u, việc uống rượ/u quá độ lâu ngày và chế độ ăn uống thất thường khiến thân hình ông ngày càng phát tướng, tóc cũng bạc đi không ít, trên khuôn mặt phát phì đó, không còn nhìn ra dung mạo kinh người thời trẻ nữa.
Lúc tôi học lớp 12, ông lại một lần nữa đán/h nhau với người khác, lần này lại không phải ông chiếm ưu thế, tôi vội vàng chạy đến bện/h viện, ông đang nằm hôn mê bất tỉnh trên giường.
Kể từ đó, ông không bao giờ rời khỏi bệnh viện nữa.
Lúc đó, những người đòi nợ đến tận cửa nhà, tôi run rẩy trốn trong bếp, tay nắm chặt con da//o làm bếp.
Cuối cùng vẫn là bà dì hàng xóm báo cảnh sát, đám người đó mới chịu bỏ đi.
Cha nằm viện, cần có người chăm sóc, chi phí điều trị mỗi ngày, khoản nợ ngày càng chồng chất, buộc tôi phải đưa ra một quyết định.
Tôi bỏ học.
Sau khi bỏ học, ban ngày tôi chăm sóc cha ở bện h viện, ban đêm tiếp tục làm việc tại nhà hàng.
Vào ngày sinh nhật tuổi 20, Tiểu Khê, cô gái từng làm việc cùng tôi trong nhà hàng, tìm thấy tôi, nhét vào tay tôi một tấm danh thiếp.
Cô ấy trang điểm tinh xảo, nói với tôi: "Tiểu Triệt, em xinh đẹp như vậy, đừng lãng phí."
Lúc đó tôi thực sự hết tiền, nợ nần chồng chất khiến tôi không còn đường nào để đi, vì vậy tôi đã đến làm việc tại quán KTV đó.
Những buổi họp lớp trước đây, tôi chưa bao giờ dám tham gia.
Năm đó tôi học lớp chọn của trường trung học trọng điểm, các bạn học phần lớn đều đã vào các trường đại học danh tiếng, còn tôi lại bán rượu trong quán KTV.
Tôi nghĩ, có lẽ đây chính là số phận của mình.
Cho đến khi Lư Thanh Thanh xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tối hôm đó, sau khi tan ca, chị ta đã chặn tôi ở cổng quán KTV.
"Em là Tiểu Triệt phải không?" Chị ấy vừa mở miệng nói chuyện, tôi liền sững người.
Chị ta tháo kính râm xuống, cười toe toét với tôi, "Chào em, chị là chị gái song sinh của em, Lư Thanh Thanh."
Tôi sững sờ nhìn khuôn mặt trước mặt.
Theo lời chị ta, trước đây chị ta cũng không hề biết đến sự tồn tại của tôi, cho đến những ngày gần đây, tình cờ nhìn thấy một bức ảnh mà mẹ giấu kín, mới biết được hóa ra mình còn một người em gái song sinh.
Bởi vì mặt sau bức ảnh có ghi tên một tiệm chụp ảnh ở địa phương chúng tôi, chị ta đã bí mật tìm đến đây.
Chị ta khoác lên mình toàn đồ hiệu, làm kiểu tóc tinh xảo, có một anh bạn trai lái mô tô rất ngầu.
Chị ta nói muốn gặp cha, vì vậy tôi đã đưa đến bệnh viện.
"Em sống khổ sở thế này sao." Chị ta rơi nước mắt trước giường bệnh, "Tiểu Triệt, chúng ta là chị em, chị sẽ giúp em."
Chị ta đã bí mật đến bệnh viện đóng trước một năm chi phí điều dưỡng cho cha, thuê một người chăm sóc cao cấp túc trực ở bệnh viện, giúp chúng tôi trả hết nợ nần, để tôi có thể nghỉ việc ở quán KTV.
Chị ta đưa tôi đi du lịch, mua quần áo cho tôi, đưa tôi đi làm đẹp, ra vào những nhà hàng sang trọng, dạy tôi cách cư xử đúng mực.
Đi theo chị, những người xung quanh luôn đối xử với tôi rất lịch sự, tôi không còn là cô gái quê mùa ở thị trấn nhỏ, cũng không còn là cô gái bán rượu phải luôn tươi cười ở quán KTV nữa.
Ban đầu tôi không muốn nhận lòng tốt của chị ta, nhưng chị lại nói, đây là để bù đắp cho tôi thay mẹ.
"Bao nhiêu năm qua, em sống khổ sở như vậy, chị nghĩ nếu mẹ biết, mẹ cũng sẽ làm như vậy."
"Em cứ yên tâm…" Chị ta nháy mắt, "Chị có rất nhiều tiề/n, ba mẹ không quản chị đâu."
Người cha mà chị ta nói đến, là cha dượng của chị ta, cũng là một trong những đại gia giàu có ở Hải Thành, Lư Ninh.