Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi là thế thân của bạch nguyệt quang.

Khi bạch nguyệt quang về nước, tôi biết mình nên tự giác rời khỏi tổng tài.

May mắn là anh tổng tài mà tôi theo cũng không tệ, anh ta nói: "Muốn gì cứ mang đi hết."

Tôi mừng rỡ khôn xiết, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để tận dụng triệt để.

Sau khi Tạ Khánh về nhà, thấy căn biệt thự rộng 500m2 chỉ còn lại quản gia và bức tường chịu lực, anh ta nhìn chằm chằm quản gia chỉ mặc mỗi quần lót, chậm rãi phát ra một dấu hỏi.

Quản gia đau khổ nói với Tạ Khánh: "Tổng tài, cô Đường đã mang đi tám chiếc container, bao gồm cả tám chiếc quần lót mà ngài đã dùng suốt hai năm và vô cùng trân quý."

Thế là sau khi tôi rời đi, Tạ Khánh điên cuồng tìm kiếm tôi, lật tung cả thành phố S lên.

1

Địa điểm: Thành phố S, Tòa nhà Quân Duyệt, văn phòng của Tạ Khánh.

Thời gian: Ba giờ chiều.

Nhân vật: Tôi và Tạ Khánh.

Tôi và Tạ Khánh ngồi đối diện nhau, trên khuôn mặt thanh tú của Tạ Khánh vương một nét u sầu giả tạo: "Tôi có lỗi với em, chúng ta chia tay đi."

Tôi nhìn khuôn mặt đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành của Tạ Khánh, nghĩ bụng không phải tổng tài nào trong giới kinh doanh cũng là kẻ hô mưa gọi gió tàn nhẫn, ít nhất Tạ Khánh thì không.

Tạ Khánh đúng là đồ ngốc.

Tôi đã làm thế thân bạch nguyệt quang của anh ta suốt ba năm, cũng đã trải qua cảnh này tới ba trăm bảy mươi chín lần.

Tạ Khánh gọi đây là diễn tập chia tay, vì lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ta, tôi đã bị khuôn mặt anh ta làm cho thất điên bát đảo, nên anh ta cảnh giác nói với tôi: "Tôi biết sức hấp dẫn của tôi rất lớn, bất kỳ người phụ nữ nào nhìn thấy tôi cũng sẽ vô thức yêu tôi, nhưng em hãy bỏ cuộc đi."

Tôi nhìn ánh sáng trí tuệ quen thuộc lóe lên trong mắt Tạ Khánh, lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Khánh, trái tim tôi đã c.h.ế.t cứng rồi.

Nhưng Tạ Khánh không yên tâm, cứ cách vài ba bữa lại phải diễn tập với tôi.

Tôi qua loa nói lời thoại của mình: "Không! Em không chia tay! Tạ Khánh, anh đẹp trai thế này, sao em nỡ chia tay với anh chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tạ Khánh nhập vai nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia đau khổ: "Cho em ba ngày, rời khỏi thế giới của tôi."

Tôi giả bộ nặn ra một giọt nước mắt: "Em không muốn, em yêu anh muốn c.h.ế.t rồi!"

Nghe thấy câu này, Tạ Khánh mãn nguyện ngả người ra sau, toàn thân tỏa ra bong bóng màu hồng, cứ như thể anh ta diễn tập chia tay chỉ để nghe tôi nói câu này vậy.

Tôi vẫn giữ vững đạo đức nghề nghiệp, cần mẫn tiếp tục diễn: "Tạ Khánh, chẳng lẽ anh chưa từng yêu em dù chỉ một chút sao?"

Tạ Khánh lập tức như được tiêm doping, chuẩn bị nói gì đó.

Giây tiếp theo, điện thoại của anh ta reo lên, đầu dây bên kia là trợ lý Tạ Khánh: "Tạ tổng, cô Phương đã về nước."

Tim tôi đột nhiên run lên.

Không hiểu sao, dù đã trải qua bao nhiêu lần diễn tập chia tay, nhưng khi Phương Dao thật sự về nước, tôi vẫn thấy có chút chua xót.

Nhưng tôi nhanh chóng quy sự chua xót này thành sự luyến tiếc tiền bạc.

Dù sao Tạ Khánh thật sự rất hào phóng, không phải tổng tài nào cũng sẵn lòng chi tám triệu tệ một năm để bao nuôi một thế thân.

Thế nhưng, Tạ Khánh tại sao lại chọn tôi làm thế thân?

Không phải tôi giống bạch nguyệt quang Phương Dao của anh ta, thật ra, tôi và Phương Dao chẳng giống nhau chút nào, cô ấy có vẻ ngoài thanh đạm như hoa sen, còn tôi thì vẻ ngoài rực rỡ, hệt như một yêu tinh.

Nhưng tôi thề, tôi thật sự chỉ yêu tiền.

Tạ Khánh chọn tôi, tôi cảm thấy là vì tôi không có văn hóa.

Đừng nhìn Tạ Khánh có khuôn mặt ấm áp như ngọc của một công tử thế gia, thực ra sở thích của anh ta lại rất tầm thường, thích ăn đồ nướng vỉa hè, thích xem phim truyền hình cẩu huyết lúc tám giờ tối, trên giá sách của anh ta toàn là tiểu thuyết mạng, kiểu như: "Cô Dâu Chín Mươi Chín Đêm Của Tổng Tài Bá Đạo", "Vợ Cũ Tổng Tài Thỉnh Cầu Yêu Chiều"...

Nhưng Tạ Khánh lại sĩ diện, nên mới tìm tôi để che đậy.

Đúng vậy, trước mặt người ngoài, Tạ Khánh vì tôi mà hết lần này đến lần khác từ bỏ nguyên tắc, cùng tôi đi ăn đồ nướng vỉa hè, dung túng tôi bày tiểu thuyết mạng cẩu huyết lên giá sách của anh ta.

Tám triệu tệ này, tôi cầm mà chẳng thấy chột dạ chút nào.

Chưa kể tôi còn phải cùng Tạ Khánh diễn tập chia tay, mỗi cảnh đều do anh ta tự tay viết kịch bản, những lời thoại đó đúng là ô nhiễm tinh thần, Tạ Khánh phải nghe tôi nói yêu anh ta đến c.h.ế.t đi sống lại mới mãn nguyện kết thúc diễn tập.

Đây là sự hy sinh lớn đến nhường nào chứ.