Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Tôi gặp một người kỳ lạ ở biệt viện Khánh Hòa.
Tạ Trúc mặc vest, trông bảnh bao chào tôi: "Chào buổi sáng."
Tôi kinh ngạc nhìn anh ta: "Kẻ thù của Tạ Khánh cũng có thể đến đây sao?"
Mặt Tạ Trúc đen lại: "Tôi và anh ta là anh em ruột cùng cha cùng mẹ, tại sao tôi không thể đến?"
Tôi càng kinh ngạc hơn: "Anh và anh ta là anh em ruột cùng cha cùng mẹ, tại sao anh lại cho tôi mười triệu tệ, để tôi đi phá hoại tiệc đính hôn của anh ta và Phương Dao?"
Tạ Trúc lớn tiếng nói: "Không có tình yêu thì đính hôn làm gì?"
"Đó chẳng phải là tra nam sao?"
Tôi an ủi Tạ Trúc đang bất ổn cảm xúc: "Không có tình cảm cũng có thể ở bên nhau mà, anh xem tôi và Tạ Khánh..."
Tạ Khánh từ cầu thang phía sau tôi bước xuống, nhìn Tạ Trúc nói: "Em đến rồi à?"
"Vừa hay, nhà họ Phương đang giục gấp, em mang quà đi một chuyến đến nhà họ Phương tối nay đi."
Tạ Trúc hậm hực liếc Tạ Khánh một cái, lớn tiếng nói: "Em không đi."
Tôi hơi ngây người nhìn trái nhìn phải, Tạ Khánh sắp đính hôn với nhà họ Phương sao?
Nhưng tại sao Tạ Trúc lại phản ứng mạnh hơn cả tôi?
Tôi cố gắng suy đoán: "Tạ Trúc, anh không đi là vì anh yêu anh trai anh rồi sao?"
Tạ Trúc lập tức nhảy dựng lên: "Cô có bị điên không đấy?"
Tôi còn chưa kịp phản bác, Tạ Khánh đã đá một cước vào m.ô.n.g Tạ Trúc: "Nhanh cút đi."
Tạ Khánh giọng bất mãn: "Em mới bị điên."
Tạ Trúc ôm m.ô.n.g nói: "Em cứ không đi đấy."
Tạ Khánh hỏi: "Tại sao em không đi?"
Tạ Trúc hỏi lại: "Thế tại sao anh không đi?"
Tạ Khánh cười lạnh: "Em và Phương Dao đính hôn, tại sao anh phải đi? Anh là bố em hay gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Em và Phương Dao đính hôn, tại sao em phải đi... ủa?"
"Em và Phương Dao đính hôn?"
Tạ Trúc đột nhiên hiểu ra, trên mặt không kìm được hiện lên một niềm vui, anh ta hưng phấn chỉ vào mình hỏi: "Em và Phương Dao đính hôn hả?"
Tạ Khánh cười lạnh: "Chẳng lẽ còn có thể là anh sao?"
Tôi nhìn Tạ Trúc cười ngốc nghếch như thằng đần, rồi lại nhìn Tạ Khánh, quả nhiên là anh em ruột cùng cha cùng mẹ, có những lúc trông cũng lạ giống nhau.
Tạ Trúc đột nhiên đi đến trước mặt tôi, đưa một bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên: "Trả tôi."
Tôi hơi không hiểu: "Trả anh cái gì?"
Tạ Trúc đương nhiên nói: "Trả tiền cho tôi chứ, mười triệu tệ."
Tôi cảnh giác hỏi: "Tại sao phải trả anh?"
Tạ Trúc nói: "Lúc đó tôi tưởng anh tôi sắp đính hôn với Phương Dao, mới bỏ tiền ra tìm cô đi tiệc đính hôn, hóa ra người đính hôn là tôi, vậy tôi không cần cô đi nữa, cô trả tiền cho tôi đi."
Tôi lùi lại một bước: "Không trả, tôi đã đi rồi, anh lại bắt tôi trả tiền."
Tạ Trúc tức giận nói: "Tôi bây giờ là đàn ông có gia đình rồi, tôi còn phải nuôi vợ, cô tưởng nuôi vợ dễ lắm sao? Đó là mười triệu tệ đấy!"
Tôi cười nhạo: "Anh cũng biết đó là mười triệu tệ cơ à."
Tạ Khánh ở bên cạnh nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, anh ta đi tới đứng cạnh tôi, hỏi: "Đã ký hợp đồng tặng cho chưa?"
Thấy Tạ Khánh xen vào, mắt Tạ Trúc lập tức sáng lên: "Anh, anh bảo cô ta trả tiền cho em!"
Tôi mím môi, sợ Tạ Khánh là muốn giúp Tạ Trúc đòi lại tiền, tôi nhỏ giọng nói: "Ký rồi."
Tạ Khánh hài lòng khen tôi: "Ký rồi là tốt."
Chiêu ký hợp đồng tặng cho này vẫn là Tạ Khánh dạy tôi, lúc đó chúng tôi cùng ngồi trên sofa, xem tiểu thuyết tổng tài bá đạo Tạ Khánh mua về, tôi đang xem vui vẻ, không ngờ Tạ Khánh lại vẻ mặt khinh thường nói: "Nữ chính này đòi mẹ nam chính năm trăm nghìn tệ, đáng lẽ có thể đòi lại được, vậy mà lại không ký hợp đồng tặng cho, đến lúc chia tay, tiền cũng mất toi."
Tôi là sinh viên khối C, đối với mấy chuyện này cũng chẳng hiểu gì, nghe xong cũng rất kinh ngạc, liền quay đầu hỏi Tạ Khánh: "Thật sao?"
Tạ Khánh hứng thú phổ cập kiến thức cho tôi một phen, sau đó trịnh trọng nói với tôi: "Sau này nếu có ai cho em tiền, em nhất định phải nhớ ký hợp đồng tặng cho."
Tạ Trúc còn định nói gì đó, Tạ Khánh đã đá một cước vào m.ô.n.g Tạ Trúc: "Nhanh cút đi."
Tạ Trúc đau buồn khập khiễng rời đi.