Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

THÌ THẦM TRONG ĐÊM – CHƯƠNG 35

Tác giả: Mr.Bin

Hai ngày trước lễ cưới.

An Dương trở về biệt thự sau một cuộc họp kín, gương mặt anh căng thẳng lạ thường. Mái tóc ướt mưa càng làm ánh mắt anh tối thêm mấy phần.

Nhã Lam cảm nhận được có điều bất thường. Cô bước lại gần, định hỏi thì An Dương đã kéo mạnh cô vào lòng, ôm chặt như sợ cô tan biến.

“An Dương… chuyện gì vậy?” – Cô khẽ hỏi.

Anh im lặng rất lâu, rồi cúi xuống, ghì sát trán cô:

“Chúng yêu cầu anh… hủy lễ cưới.”

Toàn thân Nhã Lam cứng lại.

“Là ai?” – Giọng cô run rẩy.

“Thế lực đứng sau ‘Black Fund’ thực sự đã ra mặt. Chúng muốn em. Và nếu anh không hủy lễ cưới, đêm tân hôn… sẽ có m.á.u đổ.” – An Dương nói chậm rãi, từng chữ như cào rách cổ họng.

Nhã Lam run lên, nhưng chưa kịp lên tiếng thì anh đã hôn mạnh lên môi cô, một nụ hôn đầy tuyệt vọng xen lẫn khát khao.

“Nhưng anh sẽ không hủy. Anh sẽ cưới em.” – Giọng anh khàn đặc khi rời môi cô. “Dù có chuyện gì xảy ra… anh cũng sẽ làm vợ chồng với em trong danh nghĩa, lẫn trên giường.”

Anh cúi xuống, hôn lên cổ cô, bàn tay nhanh chóng luồn vào bên trong áo cô, kéo mạnh lớp vải mỏng manh. Chẳng buồn kiềm chế nữa, An Dương bế cô lên, thả xuống giường như thả một con mồi.

“An Dương… đừng như vậy, em…” – Cô lắp bắp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh lắc đầu, ánh mắt rực cháy, vừa yêu thương vừa điên loạn:

“Không… Đêm nay anh sẽ yêu em đến mức… cho dù ngày mai anh chết, em cũng không bao giờ quên cảm giác này.”

Tiếng thở dốc vang lên trong căn phòng.

Từng cú đẩy của An Dương đầy mạnh mẽ, dữ dội, mang theo tất cả tâm tình hỗn loạn của anh: đau đớn, sợ hãi, yêu thương và cả nỗi điên cuồng khi nghĩ tới việc mất cô.

“An Dương… anh đau lòng sao?” – Nhã Lam thì thầm khi tay anh run lên trên da cô.

Anh khàn giọng đáp, môi hôn khắp cơ thể mềm mại đang run rẩy dưới mình:

“Anh sợ… Sợ em rời xa anh thật sự.”

Rồi anh lại nhấn mạnh từng cú, sâu và mạnh đến mức cô bật khóc trong khoái cảm.

Tiếng khóc hòa lẫn tiếng rên ngọt ngào.

An Dương thì thầm bên tai cô, giọng trầm đặc và đau đớn:

“Khóc cũng phải khóc dưới thân anh. Nếu ngày mai anh chết… cũng phải để em mang theo dấu vết của anh khắp cơ thể.”

Khi kết thúc, An Dương ôm chặt cô trong vòng tay, ghì lấy từng nhịp thở của cô như sợ đó là lần cuối.

Anh thì thầm:

“Ngày mai, có thể m.á.u sẽ đổ. Nhưng em sẽ không bao giờ rời khỏi anh, Nhã Lam.”

Ngoài cửa biệt thự, bóng người áo đen đã lặng lẽ xuất hiện, camera an ninh bị vô hiệu hóa.

Cuộc chiến thực sự bắt đầu.