Giang Tư Dự đã nhìn thấy Kiều Di từ rất lâu trước đây, khi còn ở trong trường.
Cô đeo trên lưng một cây đàn guitar.
Làn da trắng mịn, đôi mắt hạnh to tròn, sáng rực.
Mặc áo phông in chữ và váy ngắn kiểu công sở, phong cách vintage Mỹ.
Tóc buộc đuôi ngựa cao, đôi chân dài thẳng tắp.
Khẽ ngân nga hát, bước đi trong ánh hoàng hôn màu cam phớt hồng.
Vội đi họp, Giang Tư Dự bất giác chậm bước, nghiêng đầu liếc vài lần.
Trong đầu bất chợt thoáng lên một ý nghĩ——
Cô gái này thật ngầu.
Lần thứ hai gặp lại Kiều Di là trên xe buýt.
Hôm đó cậu định đến công viên rừng để quan sát và ghi chép về một loài thực vật thủy sinh mà mình rất hứng thú.
Xe buýt bon bon chạy trên con đường nhựa, cửa sổ mở ra, làn gió chiều mát lành thổi tan sự oi bức trong khoang xe.
Giang Tư Dự hơi buồn ngủ, nhắm mắt nghe nhạc.
Hai phút sau, cậu chưa mở mắt đã bấm nút tạm dừng bài hát.
Có người đang cãi nhau.
Âm thanh lớn đến mức át cả tiếng nhạc trong tai nghe.
Tính hóng chuyện vốn là bản năng của con người.
Ngay cả “thần tiên” như Giang Tư Dự cũng không ngoại lệ.
Cơn buồn ngủ tan biến, cậu nghiêng tai nghe.
Nguyên nhân là một nam sinh mập mờ với bạn khác giới, bị bạn gái phát hiện.
Kết quả, cậu ta không những cãi cùn mà còn quay sang trách bạn gái suy nghĩ linh tinh, thậm chí dùng lời chia tay để ép đối phương nhún nhường.
Quả là vô liêm sỉ.
Giang Tư Dự thầm đánh giá.
Cóc ba chân thì hiếm, chứ đàn ông hai chân thì đầy ngoài phố.
May mắn là cô gái không nhượng bộ, dứt khoát chia tay.
Với tư cách người hóng chuyện, cậu vừa thở phào cho cô gái xong thì giây sau đã thấy mình bị lôi vào “drama”.
Cậu đột nhiên trở thành “bạn trai chính cung” chưa công khai.
Giang Tư Dự: ?
Sao mình không biết nhỉ?
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
Quan trọng là… chiều cao của cậu là 1m86.14.
Với nguyên tắc nghiêm túc và cầu toàn, cậu không nhịn được mà lên tiếng đính chính.
Ngẩng mắt nhìn sang, cậu mới nhận ra hai người kia trông rất quen.
Lương Dịch Châu nổi tiếng lắm, vừa ồn ào vừa ăn chơi, Giang Tư Dự biết hắn.
Người còn lại chính là cô gái đeo đàn guitar.
Tên cô là Kiều Di.
Kiều Di rất sợ Giang Tư Dự sẽ vạch trần mình.
Cô nắm chặt lấy vạt áo khoác của cậu, cổ tay mảnh khảnh, dưới làn da mịn có thể thấy mờ mờ những đường gân xanh.
Đôi mắt hạnh vốn sáng rực giờ đỏ hoe, ánh nước long lanh.
Cô đang cầu xin.
Ánh mắt từng rực rỡ khi mới gặp giờ đã phai, chỉ còn lại mỏi mệt và lo lắng.
Mối tình với Lương Dịch Châu đã khiến cô trở nên bối rối, lúng túng đến vậy.
Giang Tư Dự im lặng vài giây, cuối cùng vẫn chọn phối hợp với cô.
Cậu cũng không rõ mình nghĩ gì.
Có lẽ… chỉ muốn Kiều Di vui lên một chút.
Trên vỉa hè, Kiều Di cười vẫy tay tạm biệt.
Cậu cầm cây kem, đứng nhìn chiếc taxi chở cô rời đi, rồi gửi một tin nhắn giới thiệu bản thân——
“Tôi là Giang Tư Dự của khoa Luật.”
Phía bên kia nhanh chóng trả lời——
“Tôi là Kiều Di của khoa Công nghệ Thông tin.”
Kèm theo một sticker tổng tài “Xin chào” đầy tà mị.
Cậu cắn một miếng kem, nghiêm túc tìm kiếm sticker, mất nửa tiếng mới chọn ra một chú chó hoạt hình dễ thương để gửi lại.
Giang Tư Dự hơi lo lắng, cậu đang chờ.
Và rồi nhận được câu trả lời của Kiều Di——đừng gửi cho tôi mấy thứ xấu xí ghê tởm như vậy nữa.
Giang Tư Dự: “…”
Đêm xuống, cậu cất điện thoại.
Đứng bên đường nhìn dòng xe qua lại, lòng bỗng dâng lên một nỗi tiếc nuối mơ hồ.
Có lẽ cậu nên xin liên lạc của cô gái đeo đàn guitar ngay ngày đó.
Chứ không phải để đến tận bây giờ mới chậm chạp hối hận.
Lại còn làm cô mất vui.
…
Chiều thứ hai, Giang Tư Dự cùng phòng hậu cần đi kiểm tra thiết bị trong trường, vô tình bắt gặp Kiều Di và Lương Dịch Châu.
Cô hào hứng khoe khoang, nào là “nhà tôi – Dự Dự”, “thơm thơm mềm mềm ôm ấp”…
Dù biết là cô nói bừa, Giang Tư Dự vẫn không tránh khỏi đỏ tai.
Cậu lấy hết can đảm hỏi xem sticker kia có thực sự xấu không, và thở phào khi biết đó chỉ là hiểu lầm.
May quá.
Kiều Di rất giỏi, tự mình lập một ban nhạc tên Thỏ Lạnh.
Vừa ngầu vừa dễ thương.
Mọi đơn xin sử dụng tòa nhà bỏ trống đều được báo lên ban quản lý trường.
Giang Tư Dự biết Kiều Di tập luyện ở tòa nhà cũ, nên khi phát hiện camera ở tầng đó bị hỏng, cậu đã lập tức liên hệ kỹ thuật đến sửa.
Họ thường tập đến rất khuya.
Bên ngoài tòa nhà có một đoạn đường tối om, đèn đường hỏng gần hết, tạm thời chưa sửa được.
Giang Tư Dự tối nào cũng đợi ở tầng một, chỉ khi thấy Kiều Di đi ra tới trục đường chính của trường mới yên tâm rời đi.
Không ngờ hôm ấy lại vô tình bắt gặp Lương Dịch Châu bắt nạt cô.
May mà có cậu ở đó.
Kiều Di nhìn bề ngoài là người lạc quan, sức chiến đấu mạnh mẽ.
Nhưng bên trong lại mềm yếu, tinh tế đến mức nhạy cảm.
Cô ngắt quãng mà trút hết tâm sự, rồi khóc.
Giang Tư Dự kiên nhẫn an ủi.
Cô nên làm những gì mình muốn, sống theo ý mình, không bị trói buộc.
Sau khi trút xong, cô nhanh chóng vui trở lại.
Còn hỏi cậu sao lại đến tòa nhà cũ.
Giang Tư Dự nói là tình cờ đi ngang.
Ừ, tất cả chỉ là “tình cờ”.
Chỉ là cậu chưa kịp nói xong thì cô đã chạy mất.
Sau đó, cậu gửi tin cho cô, bảo đã nói chuyện với hiệu trưởng và được đồng ý tổ chức lễ hội âm nhạc.
Cậu không kể rằng, hiệu trưởng còn trêu hỏi có phải cậu thích Kiều Di không, vì ba câu thì hai câu là khen cô.
Hiệu trưởng, thầy đoán trúng rồi đấy.
…
Đêm hôm lễ hội âm nhạc kết thúc, Giang Tư Dự và Kiều Di chính thức yêu nhau.
Tình cảm của họ rất tốt, ngọt ngào và quấn quýt.
Sau khi tốt nghiệp, Giang Tư Dự vào làm tại một văn phòng luật.
Kiều Di từ bỏ cơ hội làm lập trình viên ở một công ty lớn, chuyên tâm sáng tác, phát hành ca khúc, suốt ngày ở lì trong phòng thu.
Ban đầu, mọi thứ vô cùng vất vả.
Ban nhạc Thỏ Lạnh chẳng mấy ai biết đến, không kiếm được tiền, vài thành viên chịu không nổi, bắt đầu nảy sinh ý định rời nhóm.
Điều đó khiến Kiều Di rất buồn.
Một mặt cô thấy có lỗi với các thành viên, mặt khác lại cảm thấy bản thân thất bại, quá lý tưởng hóa mọi chuyện.
Cô bắt đầu hoài nghi, một người đi đường tắt như mình, chỉ dựa vào niềm đam mê, liệu có thật sự thích hợp bước trên con đường nghệ sĩ.
Giang Tư Dự là một người bạn đời tuyệt vời, luôn ổn định về cảm xúc.
Cậu luôn nhận ra sự sa sút của Kiều Di ngay từ khoảnh khắc đầu, rồi kiên nhẫn an ủi, khích lệ cô.
Cậu còn âm thầm chuyển tiền cho tất cả thành viên, nhờ họ cố gắng ở lại thêm chút nữa.
Cậu muốn Kiều Di được vui vẻ làm điều mình thích, đừng bỏ cuộc.
Còn lại, cứ để cậu lo.
…
Nỗ lực của Kiều Di là xứng đáng.
Cô là một tài năng âm nhạc bẩm sinh, phong cách sáng tác độc đáo, nổi bật.
Chưa đầy hai năm, một ca khúc của cô bùng nổ, trở thành hit lớn.
Ban nhạc Thỏ Lạnh thu về một lượng fan trung thành khổng lồ, chính thức bước vào tầm mắt công chúng.
Lúc này, Giang Tư Dự đã thắng liền mấy vụ kiện hóc búa, trở thành luật sư vàng nổi tiếng trong giới.
Họ đính hôn và dọn về sống chung.
Kiều Di không thích nhận show diễn quá nhiều, phần lớn thời gian cô ở nhà viết nhạc và chơi với mèo.
Nhà họ nuôi một con mèo tam thể, do Giang Tư Dự nhặt ngoài đường.
Ban đầu, nó gầy gò, đầy vết thương.
Nuôi được hai tháng, nó đã mập mạp, lông bóng mượt, suốt ngày quấn quýt bên Kiều Di.
Kiều Di cũng hay nũng nịu với Giang Tư Dự.
“Bảo bối~ Dự Dự thơm thơm mềm mềm~ Sao anh lại tốt thế này~ Chụt~ Chụt~”
Mỗi lần như vậy, Giang Tư Dự đều không thể chống đỡ nổi.
…
Cậu biết rõ từng thói quen của Kiều Di.
Cô thích mở cửa sổ vào đêm mưa, hít đầy lồng ngực hơi nước mát lành, vừa nghe nhạc vừa xem phim.
Thích trước khi ngủ sẽ nghiêm túc đọc hết bình luận của fan dưới tài khoản của mình.
Cô mà có cảm hứng, nửa đêm cũng phải bật dậy chạy vào phòng thu ở nhà để viết và phối nhạc.
Có lúc Giang Tư Dự rất bận.
Hôm đó, gần mười một giờ đêm cậu mới về.
Con mèo trong phòng khách vẫn chưa ngủ, ngồi trong ổ lim dim, vừa rên rừ rừ vừa “nhào bột” bằng chân trước.
Giang Tư Dự vào phòng ngủ.
Đèn bàn vẫn sáng, Kiều Di đã ngủ.
Dưới nền đá cẩm thạch màu xám là đôi dép bông hình chó con.
Cô ngủ không yên, chăn chỉ đắp một nửa.
Trên người là chiếc váy ngủ lụa màu ngọc trai, tôn lên đường cong mềm mại.
Bên gối còn đặt cuốn sổ chuyên dùng để cô viết lời ca.
Giang Tư Dự khẽ khàng cất cuốn sổ vào tủ đầu giường.
Cậu ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn cô rất lâu.
Làn da trắng ngần, đôi môi hồng mềm, mái tóc đen óng mượt.
Cô đẹp như một bức tranh sơn dầu.
Cậu dịu dàng hôn lên má cô, rồi vào phòng tắm.
Hơn nửa tiếng sau, cậu lên giường trong trạng thái sạch sẽ, thơm mát.
Kiều Di mơ màng cảm nhận được, chưa mở mắt đã xoay người chui vào vòng tay cậu, rồi ngủ tiếp.
Giang Tư Dự vuốt nhẹ mái tóc dài của cô.
Cậu chưa ngủ ngay.
Đúng mười hai giờ đêm, ca khúc mới của Thỏ Lạnh được phát hành.
Giang Tư Dự đeo tai nghe, cùng hàng ngàn người hâm mộ khác lặp lại bài hát nhiều lần.
Phía dưới là hàng loạt bình luận của fan: “Thế giới này không thể thiếu Thỏ Lạnh!!!”
Giang Tư Dự suy nghĩ một lúc, gõ một câu khác hẳn:
“Thế giới này không thể thiếu Kiều Di.”
Giang Tư Dự là fan số một của ban nhạc Thỏ Lạnh.
Và còn là fan số một của Kiều Di.
Cậu luôn đồng hành cùng cô tiến về phía trước.
Sau lưng họ, vầng trăng sẽ mãi mãi không bao giờ rơi.
--Hết--
Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện