Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phản ứng khiếp đảm của Tịnh Sa nhất thời khiến Tuấn Khang bất động.

Hắn nheo mắt nhìn người phụ nữ đang nằm dưới thân, trong lòng vừa ghen ghét vừa sung sướng, lại xen lẫn sự thỏa mãn. Hắn kiêu hãnh

nhếch miệng cười miệt thị: “Nhớ cho kỹ, người đàn ông đầu tiên của cô chính là tôi!”

Dứt lời liền động hông, cảm giác kích thích mới mẻ khi được nếm trái cấm như một loại mê dược vừa dụ dỗ vừa thôi thúc hắn mạnh mẽ xông lên mà đòi hỏi lấy càng nhiều hơn. Không quan tâm tới cảm giác của đối phương ra sao. Không cần phải phối hợp, cứ thế chiếm đoạt.

Vì còn là xử nữ nên hạ thân của Tịnh Sa vô cùng đau đớn. Mặc dù khi bị hắn trêu chọc, hang nhỏ đã có thêm chút mật ngọt giúp ma sát ra vào trơn tru hơn, cơ mà cũng vẫn còn rất khó khăn, thậm chí gần như Tịnh Sa không thể tiếp tục chịu đựng nổi cự vật to lớn của Trịnh Tuấn Khang nếu hắn cứ tới lui với cường độ hung bạo như thế này.

Toàn thân Tịnh Sa căng cứng, gồng lên để chống lại từng đợt thâm nhập, cô càng như vậy, cơ thể càng nhanh chóng suy kiệt, đau đớn đến tê dại. Cuối cùng khóc cũng không thành tiếng, cả người mềm nhũn nằm im như một xác chết.

Trịnh Tuấn Khang đang như kẻ điên trong cơn mê, cắm đầu rong ruổi trên cơ thể tươi mát của trinh nữ bỗng thấy đối phương im lặng, không còn kháng cự liền hé mắt nhìn. Cặp mắt đỏ au chợt hốt hoảng, rồi lập tức dừng lại mọi động tác chiếm đoạt của mình. Đồng thời cự vật nam tính của hắn đang chôn vùi trong hang nhỏ khít chặt cũng nhanh chóng mềm nhũn rồi thất bại trượt ra ngoài.

Cảm giác tự trách xen lẫn áy náy ăn mòn trái tim lạnh như băng của hắn.

“Uông Tịnh Sa!” Tuấn Khang vỗ vỗ tay lên gương mặt tái mét của cô lo lắng gọi.

Con ngươi trong đôi mắt vô hồn đờ đẫn di chuyển, chạm vào mắt hắn.

Thật không ngờ tim hắn dường như đang vì ánh mắt của cô mà ngưng đập. Thế nhưng miệng vẫn cay độc nói: “Thằng nhỏ của tôi vì cô mà có chuyện gì, sẽ bắt cô hầu hạ nó mỗi ngày đấy!”

Tịnh Sa trừng mắt, gương mặt đang tái đi cũng vì hắn mà ửng hồng. Miệng rất muốn mắng người nhưng nói chẳng lên lời đành nghiêng mặt sang bên khác.

Có trăm ngàn lần Tịnh Sa cũng chẳng thể ngờ được, lần đầu của mình lại thảm hại nhường này. Cô đã từng học qua vài mẩu chuyện, rằng khi nam nữ ái ân với nhau thì cảm giác sung sướng sẽ khiến cả hai thăng hoa, ngập tràn hạnh phúc. Nhưng sao với cô lại chẳng hề giống.

Người đàn ông đầu tiên của cô, lại là người căm ghét cô. Tịnh Sa đau đớn nhắm mắt lại cắn chặt môi của mình, bàn tay nắm ga giường nổi rõ cả khớp xương trắng.

Từ trên Trịnh Tuấn Khang nhìn xuống nét mặt đau khổ của Uông Tịnh Sa. Nhịn không được thở dài, nghiêng người nằm xuống, kéo tấm chăn lụa mỏng đắp lên cả hai người.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Gương mặt anh tuấn áp sát vào gương mặt mệt mỏi căng thẳng của Tịnh Sa: “Chừng nào tôi chưa buông tay, em tuyệt đối không được chạy khỏi tôi!”

Nói xong liền vươn chiếc lưỡi thô nhám như cảnh cáo mà l.i.ế.m nhẹ bên ngoài động mạch trên cổ Tịnh Sa. Giây lát sau hắn lại dịu dàng in lên đó một nụ hôn, đánh dấu viết dâu tây hồng nhạt.

Ở một góc mà Tịnh Sa không thấy được, ánh mắt lạnh lẽo tàn khốc của hắn bây giờ đã ngập tràn sự dịu dàng yêu thương, có lẽ hắn cũng không biết, bản thân mình đã bất tri bất giác sa chân vào mê cung do chính mình tạo ra mất rồi.

Tịnh Sa hơi nghiêng đầu, lời tuyên bố ngông cuồng của Trịnh Tuấn Khang đã làm trái tim cô rung động. Nằm trong vòng tay hắn lại bắt đầu suy diễn tìm cớ biện minh cho hành vi sai trái của hắn đối với mình.

Có lẽ, đến trăm lần đau đớn người phụ nữ này cũng vẫn ngu muội mà lao đầu vào mất thôi!

Cánh tay mảnh khảnh của Tịnh Sa giơ lên vuốt ve mái tóc của hắn. Mỉm cười: “Trịnh Tuấn Khang, anh nói như vậy lại khiến tôi có ảo giác rằng, anh cũng thích tôi đấy!”

Tuấn Khang không nói gì, chỉ cúi xuống đặt lên môi của cô một nụ hôn, lần này vô cùng dịu dàng, nụ hôn nhanh chóng trở nên ướt át cuồng nhiệt. Ngọn lửa dục vọng bị tắt giờ đây liền bùng lên một lần nữa.

Bị cự vật cứng rắn chọc vào eo, Tịnh Sa lập tức giật mình, khóc dở mếu dở, ám ảnh khi nãy khiến cô rụt người muốn trốn nhưng đã bị hắn giữ lại.

“Tôi sẽ nhẹ nhàng!” Hắn nói bên tai cô.

Tịnh Sa như bị ánh mắt gợi tình của hắn dụ dỗ, liền gật đầu.

Gương mặt tuấn lãnh bỗng mỉm cười, hài lòng cọ trán vào trán cô, ngón tay trỏ khẽ di chuyển một đường từ trên gò má, qua xương quai xanh cuối cùng dừng trên bầu n.g.ự.c căng tròn. Đầu ngón tay xoa xoa trên nụ hoa nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tịnh Sa rùng mình, cả người nổi đầy da gà.

Tuấn Khang bật cười, nụ cười làm lộ ra má lúm đồng tiền mê người của hắn, làm cả tâm hồn lẫn thể xác của Tịnh Sa phải đầu hàng mà phản chủ chạy theo.

“Ưm!” Cô khẽ ngân nga: “Nhột lắm!”

Chỉ một câu nói của cô thôi vậy mà lại khiến cơ thể hắn nảy sinh phản ứng mãnh liệt, cự vật to lớn đã cương cứng lớn hết cỡ, căng tức khó nhịn.

Hắn cầm lấy gậy thịt của mình, thân gậy gân guốc còn vương vệt m.á.u lẫn dịch nhày đã khô đặt ngay cửa hang nhỏ, như dũng sĩ đang chuẩn bị tư thế ra trận.

“Bắt đầu nhé!” Hắn kìm nén nói, chất giọng khàn khàn ngược lại cực kỳ dễ nghe.

Tịnh Sa căng thẳng gật đầu.

Tuấn Khang nhẹ nhàng di chuyển tiến sâu hơn vào trong cơ thể của Tịnh Sa, bởi hang nhỏ vẫn còn rất khít nên hắn cũng có chút thận trọng hơn. Từng chút, từng chút xâm chiếm, nhịp thở cả hai vì căng thẳng mà thêm dồn dập. Mồ hôi túa ra nhỏ từng giọt lên làn da trắng sứ của Tịnh Sa.

Khi đã vào trong, hắn dừng lại, cúi người dịu dàng nếm từng chút vị mặn từ những giọt mồ hôi to như hạt đậu trên trán cô.

Tịnh Sa không dám thở mạnh, cô cảm nhận rõ ràng bộ phận nam tính vừa cứng vừa nóng đang chôn ở trong cơ thể mình dường như đã khiến hang nhỏ bị kéo căng hết cỡ, muốn rách luôn ra, cô lo lắng cắn môi, móng tay bấm chặt vào lưng hắn bật máu.

Nụ hôn của hắn lại chậm rãi di chuyển tìm tới môi cô, kích thích cho hang nhỏ càng tiết thêm nhiều mật ngọt để trở nên ẩm ướt hơn. Trong khi Tịnh Sa bị cuốn vào nụ hôn cuồng nhiệt đó thì Tuấn Khang cũng bắt đầu đưa đẩy hông.

Chỉ giây lát sau, căn phòng ngủ rộng lớn liền vang lên từng tiếng ngân nga dụ hoặc không ngớt.

Sự đau đớn đã không còn nữa, thay vào đó là niềm khoái cảm sung sướng của mối quan hệ bạn tình khiến cả hai đê mê cùng hoà vào nhau cất tiếng ngân gợi tình.

Một đợt cao trào đi qua, Tịnh Sa hé mắt nhìn hắn, sóng nước long lanh đẹp mê hồn. Bàn tay cô chạm lên từng khối cơ bắp trên n.g.ự.c hắn như đang thưởng thức một kiệt tác nghệ thuật.

Tuấn Khang rất đắc ý khi thấy được sự khát khao trong mắt cô, người phụ nữ này là của riêng hắn, đang vì hắn mà động tình.

“Cảm thấy thế nào? Có đủ sướng hay không?”

“Hử?” Không thấy cô đáp hắn liền cúi xuống ngậm lấy một bên bầu ngực, đầu lưỡi lưu loát trêu đùa nụ hoa nhỏ, bàn tay khác vuốt ve chiếc bụng phẳng mịn màng, vẽ vòng tròn quanh rốn…

Hắn làm cô nhíu mày khó chịu buộc phải lên tiếng.

“Có… Ưm, có sướng!” Toàn thân cô như có luồng điện chạy qua khi hang nhỏ tiếp tục bị ngón tay hắn kích thích, đôi chân dài vòng lên eo hắn khoá lại cánh tay kia như muốn đòi hỏi mạnh hơn, sâu hơn, nhanh hơn.

Đôi môi ướt át của hắn từng chút thăm dò cơ thể cô, đốt lên ngọn lửa dục mới, thành công chinh phục cô một cách triệt để.

“Khanh, tiếp đi!” Tịnh Sa nỉ non.

“Được!” Hắn nhếch miệng cười, hài lòng nhìn những nốt dâu tây hồng lưu lại trên làn da trắng nõn của Tịnh Sa.

Gậy thịt theo đường cũ mà vào, điên cuồng chìm đắm, cuối cùng hắn gầm lên một tiếng, phóng thích toàn bộ trong cơ thể của Uông Tịnh Sa.

Hắn nghiêng người nằm xuống, cũng không rút gậy thịt ra, cứ thế ôm lấy người phụ nữ của mình nhắm mắt lại. Tịnh Sa như chiếc gối ôm, ngoan ngoãn nằm yên mặc hắn ôm,cô cũng nhắm mắt, tận hưởng sự ấm áp hiếm hoi của hắn.

Hai thân thể trần truồng được phủ lên bởi một tấm chăn lụa mỏng.

"Reng… Reng… reng..."

Điện thoại của hắn bỗng đổ chuông.

Hắn mặc kệ chẳng hề có ý định bắt máy, điện thoại kêu một lúc chợt ngừng lại.

Nhưng chỉ sau vài giây ngắn ngủi lại tiếp tục đổ chuông thêm lần nữa, hắn bực bội vươn tay tới cầm điện thoại di động lên đang định ném nó chợt khựng lại.