Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối đó, Cố Uyển Dao nằm liệt trên giường dưỡng thương, cơ thể đau nhức không ngừng, mỗi hơi thở đều như bị kim châm. Tần Diệu Kình lại không buông tha cô. Hắn bước vào phòng, ánh mắt hắn tối sầm lại khi nhìn thấy những vết bầm tím khắp người cô, nhưng không phải vì xót thương, mà vì một sự thôi thúc bệnh hoạn. Hắn cúi xuống, cưỡng ép cởi quần áo cô, từng cúc áo bung ra, để lộ những mảng da thịt bầm tím ghê rợn dưới ánh đèn lờ mờ. Hắn ta không nói một lời, chỉ có ánh mắt đầy dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng.

Cô thật sự không muốn đêm cuối cùng này vẫn phải chịu sự giày vò của hắn, muốn từ chối, nhưng cơ thể cô yếu ớt đến mức không thể nhúc nhích.

Cô nhìn hắn, trong ánh mắt hắn không có chút thương hại, chỉ có sự điên loạn. Hắn thậm chí còn cười khẩy khi thấy cô nhăn nhó vì đau, lấy đó làm một loại "khoái cảm" biến thái. Hắn tin cô là "thuốc giải" duy nhất của mình, nên phải "dùng" cô ngay cả khi cô đang suy yếu, đó là sự khẳng định quyền lực của hắn.

Tần Diệu Kình không ngần ngại, lao vào cô như một con thú đói khát. Hắn thô bạo đẩy cô nằm ngửa, rồi ngậm lấy đôi môi sưng vù của cô. Nụ hôn của hắn mang theo vị m.á.u tanh, vị rượu và sự điên loạn. Hắn không quan tâm đến cảm nhận của cô, chỉ tìm kiếm sự thỏa mãn bản năng của riêng mình.

Cơ thể cô run rẩy bần bật, từng thớ thịt như bị xé nát bởi những va chạm thô bạo của hắn. Cô cố gắng cắn chặt môi, không rên rỉ, không khóc than, để không cho hắn thấy cô yếu đuối. Cô ước mình có thể trở thành một con quỷ để xé xác hắn ra, nghiền nát từng tế bào hắn thành tro bụi.

Mỗi nhịp thúc của hắn đều khiến cô đau đớn tột cùng, nhưng đồng thời, nó cũng đẩy cô đến vực thẳm của sự trống rỗng. Ý thức cô nửa tỉnh nửa mê, cô cố gắng tách rời linh hồn khỏi cơ thể, để cơ thể cô trở thành một vật vô tri, không cảm xúc.

Tiếng rên rỉ của hắn vang vọng bên tai, trộn lẫn với tiếng thở dốc nặng nhọc của cô. Cô cảm thấy sự ghê tởm dâng trào khi Tần Diệu Kình chạm vào cô. Từng sợi tóc bết dính mồ hôi, từng vết bầm tím hằn sâu trên da thịt, tất cả đều là minh chứng cho nỗi nhục nhã này.

"Đêm cuối cùng này... tao sẽ nhớ mãi nỗi nhục nhã này để mà trả thù!" Cô thầm nhủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong đầu cô, hắn không phải một người tình, mà là một dụng cụ, một công cụ cho kế hoạch thoát thân của cô.

Tần Diệu Kình cảm thấy "dịu đi", cơn điên tạm thời được xoa dịu. Hắn rút ra khỏi cô, rồi lập tức đẩy cô xuống giường, lạnh lùng nói: "Đi tắm rửa sạch sẽ đi."

Hắn vẫn không nhìn thẳng vào mắt cô, không quan tâm đến trạng thái của cô. Cố Uyển Dao kiệt quệ hoàn toàn cả về thể chất lẫn tinh thần. Cô lảo đảo bước vào phòng tắm, trong gương, cô nhìn thấy một khuôn mặt đầy m.á.u và nước mắt, nhưng đôi mắt cô lại rực lên một ngọn lửa báo thù.

Cố Uyển Dao vừa cố gắng gột rửa những dấu vết kinh tởm trên cơ thể, tiếng gõ cửa bên ngoài đột nhiên vang lên một cách dồn dập. Giọng nói của Lâm Cảnh Đức, trợ lý của Tần Diệu Kình, vang lên đầy vẻ lo lắng: "Tần Tổng, tiểu thư Thi Mạn nửa đêm sốt cao, bác sĩ nói là nhiễm trùng m.á.u cấp tính, cần truyền máu. Hiện tại, nhóm m.á.u phù hợp nhất chỉ có tiểu thư Cố Uyển Dao… Nếu không, tiểu thư Thi Mạn có thể không qua khỏi đêm nay!"

Tần Diệu Kình, vừa mới từ trên người Cố Uyển Dao ngồi dậy, vẻ mặt vẫn còn vương sự mệt mỏi nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều, thoáng chút do dự khi nghe thấy tin tức. Hắn nhìn những vết thương loang lổ khắp người Cố Uyển Dao, đôi mắt chớp nhẹ. Cô vừa sảy thai, lại còn bị đánh đập dã man, nếu bây giờ tiếp tục rút máu, e rằng... hắn sẽ mất đi "thuốc giải" duy nhất. Nhưng nghĩ đến Hoàng Thi Mạn, người tình trong mộng mà hắn vẫn luôn ám ảnh, hắn lại quyết định.

Hắn gọi đến những bác sĩ huyết học uy tín nhất Cảng Thành, yêu cầu họ dùng cách nhẹ nhàng nhất, nhưng vẫn phải rút từ người Cố Uyển Dao đủ một ngàn mililít máu. Cố Uyển Dao yếu ớt run rẩy tựa vào lòng hắn khi y tá cắm kim vào tay cô. Gương mặt cô gần như trắng bệch trong suốt, chỗ bị rút m.á.u nhanh chóng mất hết cảm giác. Tay Tần Diệu Kình trở nên hơi run khi hắn nhìn m.á.u cô chảy ra, ánh mắt phức tạp. Hắn không quan tâm cô có sống sót hay không, chỉ sợ cô c.h.ế.t trước khi Hoàng Thi Mạn qua cơn nguy kịch. "Đêm nay tạm tha cho cô," hắn nói, giọng khàn đặc, "đừng tưởng Thi Mạn dùng m.á.u của cô mà mơ tưởng những thứ cô không có."

Cố Uyển Dao gật đầu, khàn giọng nói: "Vâng."

Một chữ "Vâng" lạnh lùng, dứt khoát. Cô ôm bàn tay lạnh ngắt, loạng choạng xuống giường, mặc lại bộ quần áo nhàu nát. Nhân lúc Tần Diệu Kình rời đi để đến bên Hoàng Thi Mạn, cô nhanh chóng thu dọn những thứ cần thiết để rời khỏi đây vào ngày mai. Cô còn để lại một vài manh mối nhỏ cho Tần Diệu Kình về "cái chết" của cô, những thứ mà hắn sẽ phải tự mình khám phá sau này, những mảnh ghép ảo ảnh mà hắn sẽ tin là thật. "Tần Diệu Kình, chúng ta không còn tương lai nữa. Mày sẽ phải sống trong sự dằn vặt."