Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Diệu Kình vẫn luôn không chịu tin Cố Uyển Dao đã thực sự chết, hắn sống trong ảo tưởng rằng cô chỉ đang bày trò, rằng cô sẽ xuất hiện trở lại bất cứ lúc nào. Hắn dồn ép Lâm Cảnh Đức phải tìm cho ra dù chỉ là một dấu vết nhỏ nhất, bất chấp mọi logic. Cho đến khi Lâm Cảnh Đức nói với hắn, giọng nói run rẩy: "Tần Tổng, chúng tôi đã tra được ghi chép, cô Cố Uyển Dao đã tự mình mua thuốc nổ tự chế ở chợ đen. Từ ba tháng trước, cô ấy đã không còn muốn sống nữa rồi!"

Tần Diệu Kình toàn thân chấn động, khó tin nổi. Hắn lẩm bẩm, đôi mắt thất thần: "Vì giận dỗi, mà ngay cả mạng sống của mình cũng không cần nữa!"

Hắn vẫn cố chấp tin rằng cô làm vậy chỉ vì ghen tuông với Hoàng Thi Mạn, vì một chút tình cảm vặn vẹo nào đó dành cho hắn. Hắn ngồi trước bàn, suy nghĩ đến mức đầu óc quay cuồng, cho đến khi trời tối hẳn mới lấy lại được chút lý trí. Hắn muốn tự tay tìm lại cô, tìm lại "thuốc giải" của hắn, tìm lại người phụ nữ hắn mới nhận ra là hắn yêu, theo một cách méo mó và bệnh hoạn.

Lâm Cảnh Đức đứng cạnh Tần Diệu Kình, thì thầm đủ để hắn nghe, nhưng lời nói lại như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào ảo tưởng của hắn: "Cô ấy không hận ngài, Tần Tổng. Cô ấy chỉ là muốn tự do thôi."

Câu nói đó khiến Tần Diệu Kình điên tiết. Hắn muốn Cố Uyển Dao hận hắn, muốn cô ghét hắn, chứ không phải thờ ơ, không phải muốn tự do khỏi hắn. Điều đó chứng tỏ hắn không hề quan trọng trong cuộc đời cô.

Vừa ra khỏi cửa, hắn đã đụng phải Hoàng Thi Mạn đang đến tìm hắn. Cô ta đã biết tin về cái c.h.ế.t của Cố Uyển Dao, và đang vội vàng đến để "an ủi" hắn, để lấy lại vị trí của mình.

"A Kiêu, chị ấy đã đi rồi, anh đừng buồn nữa, chi bằng hãy trân trọng người trước mắt."

Hoàng Thi Mạn liếc mắt đưa tình, lời nói đầy ẩn ý, như một con rắn đang quấn quanh hắn. Cả người cô ta như không có xương, dán chặt vào Tần Diệu Kình, cố ý phô bày sự quyến rũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Nếu bệnh của anh cần được xoa dịu, sau này để em thay cô ta làm điều đó!" Hoàng Thi Mạn nói, giọng điệu ngọt ngào, cố ý quyến rũ. Nhưng cô ta lại không nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt, giữ kẽ của Tần Diệu Kình. Hắn ta chỉ cảm thấy ghê tởm. Dù cô ta cứ dán mãi lên người hắn, Tần Diệu Kình vẫn luôn tránh né không chạm vào. Mùi hương của cô ta, thứ từng khiến hắn say mê nhất (ảo tưởng của hắn với Hoàng Thi Mạn), giờ đây lại chẳng còn khơi gợi được chút hứng thú nào, thậm chí còn khiến hắn cảm thấy buồn nôn.

Hắn cuối cùng cũng nhận ra, người hắn nhớ nhung, người duy nhất có thể xoa dịu cơn điên của hắn, chỉ có Cố Uyển Dao. Không phải bất kỳ ai cũng có thể thay thế cô. "Năm đó cô miệng nói yêu tôi, nhưng lại không ngoảnh đầu lại mà gả cho người khác," Tần Diệu Kình nói ra những lời cay đắng, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn Hoàng Thi Mạn. "Giờ đây cô muốn tôi trân trọng cô, vậy cô đặt chồng cô vào đâu, đặt tôi vào đâu?"

Câu nói đó như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào sự tự mãn của Hoàng Thi Mạn.

Tần Diệu Kình không chút do dự, tuyên bố: "Hoàng Thi Mạn, không phải ai cũng xứng đáng chữa bệnh cho tôi đâu."

Hoàng Thi Mạn trợn tròn mắt, cô ta không thể ngờ người năm xưa từng tuyên bố phi cô ta không cưới, giờ đây lại vứt bỏ cô ta như giày rách. Cô ta đã tính toán sai lầm, đã đánh giá thấp sự ám ảnh của Tần Diệu Kình đối với Cố Uyển Dao.

Tần Diệu Kình không chút lưu tình, gọi những bảo vệ bên ngoài cửa: "Đuổi Hoàng tiểu thư ra ngoài! Nói với chồng cô ta, nếu ngay cả người phụ nữ của mình cũng không quản được, tôi không ngại nhốt cô ta lại, khiến cô ta vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời!"

Hoàng Thi Mạn bị kéo đi, ánh mắt điên dại gào lên: "A Kiêu! Anh sẽ hối hận! Mày sẽ hối hận Cố Uyển Dao!" Cô ta bị ném ra khỏi Tần gia một cách không thương tiếc, thân bại danh liệt.

Tuy nhiên, dù Tần Diệu Kình điều tra thế nào, kết luận nhận được vẫn chỉ là một, đó là Cố Uyển Dao tự tìm cái chết, không liên quan đến bất kỳ ai. Lâm Cảnh Đức đứng cạnh Tần Diệu Kình, thầm cười khẩy trong lòng: "Cố Uyển Dao, cô đúng là cao tay. Mọi dấu vết đều bị cô xóa sạch, không ai có thể tìm thấy lỗi của cô."

Rất nhanh sau đó, Lâm Cảnh Đức vội vã chạy đến, nhưng điều anh ta mang đến không phải là tung tích của Cố Uyển Dao, mà là một đoạn bằng chứng chấn động. "Tần Tổng! Tôi đã tìm thấy bằng chứng! Có thể chứng minh cô Cố Uyển Dao quả thực đã bị người khác hãm hại!" Lâm Cảnh Đức thở hổn hển, gương mặt đầy vẻ căm phẫn.