Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

 

Đang định ra tay thì “cái bóng” kia kêu lên: “Tránh ra! Đừng g.i.ế.c tôi! Đừng g.i.ế.c tôi!”

 

Tôi khựng lại, thu bùa về, ra hiệu cho ba người đến gần. Ở góc ngoặt là một cậu bé đang co ro.

 

“A Chí?”

Đại Song bước lên kéo cậu dậy. A Chí rõ ràng đã sợ đến choáng váng, hai tay giơ lên như phòng thủ, ánh mắt né tránh nhìn chúng tôi:

“Anh Đại Song?”

 

“Là anh, em bị sao thế?”

 

A Chí  khóc òa: “Bọn em ban đầu có hơn mười người, giờ chỉ còn mình em, những người khác đều c.h.ế.t trong tay quái vật.”

 

Đại Song vội an ủi cậu, rồi khẩn cầu nhìn tôi: “Hạ Hầu Thu, có thể đưa A Chí theo không?”

 

Tôi trầm ngâm nhìn A Chí một lúc, gật đầu: “Được, vậy tôi cũng sẽ gieo lên em một dẫn dắt chú.”

 

Nói rồi tôi vẽ thêm một đạo bùa. Ngay khoảnh khắc bùa chú rơi xuống người A Chí, mắt tôi thoáng lạnh:

“Mượn ánh sáng trời, tụ ý sấm tím, chém!”

 

Tia sét tím từ hư không xuất hiện, theo đường dẫn của bùa lao thẳng vào cơ thể A Chí. Cậu chưa kịp phản ứng thì mắt trợn trừng, ngã vật xuống.

 

“Cô làm gì thế?”

Đại Song hoảng hốt chất vấn, đỏ mặt nắm tay tôi. Tôi hất mạnh anh ta ra rồi niệm chú: “Linh giám bát phương, tà quỷ hiện hình, phá!”

 

“Dừng lại!”

Đại Song còn định xông lên nhưng bị A Kỳ và Tiểu Song giữ chặt.

 

Chú thuật vừa dứt, trên người A Chí bắt đầu tỏa ra những luồng khí đen, đồng tử cũng chuyển thành màu đen, miệng ngoác ra cười lớn. Chẳng mấy chốc, khí đen tản hết, trên đất chỉ còn lại một đống da người mềm nhũn.

 

Bọn họ c.h.ế.t lặng nhìn cảnh ấy.

Tôi nhíu mày liếc qua đống da, triệu lửa đốt sạch.

 

Quay đầu lại, thấy cả ba đều tái mặt nhìn mình, tôi mỉm cười giải thích: “Còn nhớ trước khi vào gác mái, kẻ không mặt đã nói quy tắc trò chơi chứ?”

 

“Trong gác mái, người gặp đều không có mặt. Nếu gặp người có mặt, lập tức g.i.ế.c ngay.”

 

A Kỳ gật đầu: “Đúng, còn nói dưới lớp da người chưa chắc đã là đồng đội của ngươi.”

 

Tiểu Song mím chặt môi: “Nếu vừa rồi Hạ Hầu Thu không phát hiện, có thể anh tôi đã…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Đại Song lúc này mới nhận ra sự nghiêm trọng, siết chặt nắm đ.ấ.m nhìn đống da đang cháy.

Một lúc sau, anh ta bước đến trước mặt tôi, giọng trầm thấp: “Xin lỗi, vừa rồi tôi quá nóng vội.”

 

Tôi chỉ “Ừ” một tiếng.

 

Lúc này, giọng kẻ không mặt lại vang lên:

“Chúc mừng người chơi mở khóa vòng hai, nhưng ta phát hiện trong số các ngươi có kẻ ngoài trà trộn, mục đích là lấy Chuỗi Liệt Quỷ Liên. Khách từ xa tới, tất nhiên phải về tay trắng. Vậy nên ta sẽ tăng độ khó: mục tiêu cuối không đổi, nhưng trước bình minh, hãy tìm lối ra. Ngoài ra, ta sẽ chia Chuỗi Liệt Quỷ Liên thành các mảnh, rải ở các tầng các ngươi đang ở. Lấy được mảnh là có thể lập tức truyền tống ra ngoài, thoát hiểm thành công. Muốn sống hay muốn Chuỗi Liệt Quỷ Liên thì cứ tranh đi, hahahaha!”

 

Tôi thầm chửi một tiếng “đê tiện”.

Mục đích của hắn quá rõ ràng — muốn chúng tôi tự g.i.ế.c lẫn nhau.

 

Tôi đảo mắt nhìn quanh. Nếu hắn nắm rõ tình hình cả tòa nhà, chứng tỏ hắn có thể nhìn thấy chúng tôi. Chỉ cần tìm ra kẻ không mặy, nguy cơ này sẽ giải quyết được.

 

A Kỳ kéo tay áo tôi: “Giờ làm sao?”

 

Đại Song lên tiếng trước:

“Còn làm gì nữa? Hắn nói lấy được mảnh là có thể ra ngoài, giờ tất nhiên phải tìm mảnh trước!”

 

Nói xong anh ta liền đi thẳng. Tiểu Song nhìn chúng tôi rồi nhìn anh trai, nghiến răng chạy theo.

 

A Kỳ nhìn bóng lưng họ khuất dần, vẫn chọn ở lại với tôi.

Tôi cười hỏi:

“Sao không đi cùng họ? Cô cũng thấy đấy, sau trận vừa rồi cộng thêm hạn chế của tòa nhà, tôi có thể không triệu hồi được quỷ thần, thậm chí phép thường cũng không dùng nổi. Mang theo tôi — một đứa bé tám tuổi  có thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào. Đại Song và Tiểu Song rất sáng suốt, lập tức bỏ tôi lại.”

 

A Kỳ nhếch môi: “Theo họ thì sẽ không c.h.ế.t à?”

Cô lắc đầu: “Đáng lẽ ở tầng hai tôi đã c.h.ế.t rồi. Thà đi với cô, ít nhất cô sẽ không đẩy tôi ra cho oán linh khi nguy hiểm.”

 

Tôi khựng lại: “Trước đó cô bị họ đẩy ra…”

Nói đến đây tôi ngừng lại, nghĩ kỹ thì lúc ấy, rõ ràng thời gian tôi tranh thủ được đủ để mọi người vào khu an toàn, nhưng A Kỳ vẫn bị bỏ lại.

 

Tôi nhìn theo hướng Đại Song và Tiểu Song, thầm chửi: “Cặn bã.”

 

Rồi tôi kéo tay A Kỳ:

“Đi thôi, không thể để họ lấy được mảnh Chuỗi Liệt Quỷ Liên trước.”

 

Tôi dẫn A Kỳ đi ngược hướng họ.

Theo quan sát, tầng ba hội tụ bốn phía, ở giữa hơi thấp, là thế “tụ bảo” điển hình trong phong thủy. Muốn tìm báu vật, đến trung tâm tụ bảo sẽ có cơ hội lớn hơn.