Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Tôi rất thương xót cho số phận của họ, nhưng giờ họ muốn mạng tôi, tôi buộc phải ra tay.
Giết một nhóm, lại có nhóm khác xuất hiện, khiến tôi thở dốc: “Chủ nhân tòa gác này rốt cuộc đã g.i.ế.c bao nhiêu cô gái?”
Quan sát kỹ, tôi thấy họ giống hệt nhau — m.á.u chảy từ bảy khiếu, móng tay sắc nhọn, toàn thân quấn oán khí.
Đây có thể là những phân thân của ca kỹ, muốn thoát ra chỉ có cách tìm được bản thể.
Nhưng tầng này toàn là nàng, bản thể ở đâu?
“Là cây trâm.”
Một giọng yếu ớt vang lên, tôi khựng lại: “A Kỳ, cô tỉnh rồi.”
A Kỳ áy náy gật đầu: “Vừa nãy tôi không làm cô bị thương chứ?”
Tôi đỡ cô dậy, kéo ra sau lưng: “Cô nói đúng, chính là cây trâm.”
Dù trên đầu nữ quỷ nào cũng có trâm trắng, nhưng oán khí khổng lồ của Chuỗi Liệt Quỷ Liên không thể sao chép.
Chỉ cần tìm cây trâm có oán khí mạnh nhất là tìm ra bản thể.
Tôi nhìn về phía một nữ quỷ trong đám, nói với A Kỳ: “Cô nghỉ ngơi đi, tôi lấy mảnh vỡ về.”
A Kỳ giữ tay tôi: “Cô không triệu hồi được quỷ thần nữa, có nguy hiểm không?”
Tôi cười: “Yên tâm, tôi đã đề phòng chuyện này từ lâu, mấy trăm năm nay tôi tích đủ bảo bối rồi, ném thôi cũng đủ g.i.ế.c chúng!”
Tôi rút ra một cây roi, lao nhanh tới, nữ quỷ chưa kịp phản ứng đã bị đánh tan. Đến khi roi quất xuống bản thể, nàng lập tức lao vào tôi.
Bị đè xuống đất, móng tay sắc nhọn của nàng ghì chặt vào da thịt tôi, m.á.u chảy ra ròng ròng.
Tôi nén hơi, lấy nắm chu sa tự chế tát thẳng lên mặt nàng. Giống như bị tạt axit, mặt nàng bốc khói, hét lên thảm thiết.
Tôi nhân cơ hội lấy cây trâm trên đầu, nữ quỷ như mất chỗ dựa, oán khí tràn ra, cuối cùng chỉ còn là một vỏ rỗng.
Thở phào, tôi lắc lắc cây trâm, cười với A Kỳ: “Lấy được rồi.”
Nụ cười trên mặt A Kỳ vừa nở thì bỗng khựng lại: “Cẩn thận!”
Tôi lập tức nghiêng người né tránh.
Tiểu Song đang đứng ngay phía sau tôi. Nữ quỷ chết, ảo cảnh của nàng cũng tan, suýt nữa tôi quên mất còn một Tiểu Song ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thấy chúng tôi đều cảnh giác nhìn mình, Tiểu Song lúng túng đưa tay gãi mũi:
“Tôi chỉ muốn chào một tiếng thôi, không định làm gì cả.”
A Kỳ không đáp thẳng, ngược lại bước đến đứng cạnh tôi: “Giờ mảnh vỡ đã tới tay, cô có thể ra ngoài rồi.”
Tiểu Song sốt ruột, định nói gì đó nhưng lại nuốt lời, cúi gằm mặt.
Tôi liếc qua hai người họ, mỉm cười: “Ai nói chỉ mình tôi được ra? Kẻ không mặt đâu có bảo một mảnh vỡ chỉ đưa được một người ra ngoài.”
A Kỳ và Tiểu Song ngẩng đầu, ánh mắt đều lộ vẻ mừng rỡ.
Tôi đặt cây trâm ở giữa: “Chúng ta cùng nắm lấy cây trâm.”
Hai người kia cũng đặt tay lên.
Quả nhiên, ngay giây sau, giọng kẻ không mặt lại vang lên:
“Chúc mừng người chơi đã giành được mảnh vỡ chuỗi Liệt Quỷ Liên, có thể đi thẳng tới lối ra. Hiện số người còn sống là mười tám.”
Kẻ không mặt ngừng một nhịp, rồi đầy vẻ thích thú hỏi: “Sẵn sàng chưa?”
Hắn bật cười mấy tiếng: “Truyền tống bắt đầu.”
Lời vừa dứt, Tiểu Song đột nhiên siết chặt cây trâm, tiếc rằng tôi đã sớm đề phòng.
Khi cây trâm sắp bị cướp đi, tôi đánh một chưởng vào n.g.ự.c hắn. Ngay sau đó, ánh sáng trắng lóe lên, tôi nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, tôi đã đứng bên ngoài gác lầu.
Cảm giác sức mạnh lâu ngày vắng bóng ùa về, mệt mỏi tan biến sạch, tôi thử triệu hoán quỷ thần cũng đều thành công.
Phía chân trời đã hơi ửng sáng, sắp hửng đông. Nhưng bên cạnh tôi lại không có ai khác. Lúc cuối, khi Tiểu Song định cướp mảnh vỡ tôi đã ngăn hắn, theo lý thì A Kỳ cũng sẽ cùng tôi ra ngoài, vậy mà giờ đây chỉ còn mình tôi.
Tôi chợt nhớ, khi mới bước vào gác lầu, mọi người cũng bị tách ra mỗi người một chỗ, có lẽ lần này cũng thế.
Tôi hướng về phía gác lầ, định tranh thủ trước khi trời sáng cứu những người còn sống.
Nhưng vừa quay người, tôi toàn thân cứng đờ.
Đứng ngay trước mặt tôi, là người tôi đã tìm kiếm suốt mấy trăm năm. Những chuyện năm xưa lại hiện về.
Người đàn ông mỉm cười: “Lấy được Liệt Quỷ Liên rồi sao?”
Tôi sững sờ nhìn hắn, lập tức triệu hoán quỷ thần tấn công. Nhưng trong mắt hắn, đòn đánh toàn lực của tôi chẳng khác nào trò trẻ con.
“Hạ Hầu Thu, quên rồi sao? Bản lĩnh của ngươi đều do ta dạy.”