Chương 5 6
09
Thật ra tâm lý của anh ta rất dễ hiểu.
Đàn ông ấy mà, lúc nào cũng như vậy.
Trước kia tôi chủ động đến mức một ngày nhắn tám trăm cái tin, giờ đột ngột biến mất không tăm hơi, chắc chắn anh ta sẽ không quen, cảm thấy khó chịu.
Nếu là anh ta chia tay tôi thì không nói.
Nhưng thực tế là tôi phát hiện ra kế hoạch bẩn thỉu của anh ta, vạch trần sự thật, rồi đau lòng chủ động rút lui, một tuần trời không hề liên lạc.
Thế là anh ta chịu không nổi nữa, bắt đầu sốt ruột tìm tôi, muốn biết rốt cuộc tôi định làm gì.
Tôi chẳng nói chẳng rằng, block luôn số mới này.
Quả nhiên chưa đến nửa tiếng sau, Tiêu Đạc đã đến nhà tôi, gõ cửa.
“Vệ Tranh, mở cửa. Anh có chuyện muốn nói với em.”
Tôi mở cửa.
Có thể thấy hôm nay anh ta đặc biệt chải chuốt: vest thể thao vừa người, tóc vuốt gel cẩn thận, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa nam.
Nhìn bề ngoài thì đúng là vẫn có sức hút, bảo sao anh ta tự luyến, cứ nghĩ tôi là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Anh ta liếc tôi một cái, rồi quay đi, gượng gạo nói: “Trả em đồ.”
Anh ta đưa ra một món quà mà tôi từng tặng — một chiếc kính râm khá đắt tiền.
Hồi nhà tôi còn chưa phá sản, em trai tôi suốt ngày tiêu tiền vung tay quá trán.
Có lần tôi qua phòng nó chơi, tiện tay lấy cái kính về. Về nhà cũng chẳng dùng, thế là đưa cho Tiêu Đạc.
Tôi nhận lấy hộp, tiện tay ném luôn vào thùng rác cạnh cửa, chuẩn bị đóng cửa lại.
“…Đợi đã!” – Tiêu Đạc đưa tay chặn cửa – “Vệ Tranh, em không có gì muốn nói với anh sao?”
Nói với anh mày ấy, đồ khốn.
Tôi nghĩ trong đầu.
Không thấy tôi trả lời, Tiêu Đạc hơi mất tự nhiên, hắng giọng một cái.
“Em định cứ thế mà cắt đứt sao? Không định cho hai bên gia đình một lời giải thích à? Mấy hôm trước mẹ anh còn nhắc đến em đấy. Em hành xử thế này chẳng chín chắn chút nào.”
Tựa như cuối cùng cũng tìm ra một cái cớ hợp lý để đến gặp tôi, anh ta tỏ ra rất tự tin.
“Ngày mai cùng anh về nhà anh ăn cơm, trực tiếp nói rõ mọi chuyện với bố mẹ.”
“Tức là, anh muốn nói thẳng trước mặt họ?” – Tôi nghiêng đầu, nhìn anh ta, hỏi.
Tiêu Đạc hơi khựng lại, nhưng không biết nghĩ gì mà gật đầu chắc chắn: “Đúng. Nói trực tiếp.”
Tôi gật đầu, “Được thôi.”
Không để anh ta kịp nói gì, tôi đóng cửa cái rầm.
10
Nhà bố mẹ Tiêu Đạc nằm trong khu biệt thự vừa yên tĩnh vừa sang trọng, vị trí đắc địa, thiết kế rất đẹp.
Tôi cứ tưởng chỉ là một bữa cơm gia đình đơn giản, ai ngờ bên trong lại đông đến lạ, tính sơ sơ cũng phải mười mấy người — toàn là họ hàng thân thích bên nhà họ Tiêu.
Thậm chí cả nhà Nhâm Chi Viễn cũng có mặt.
Thấy tôi đến, mẹ Tiêu Đạc lập tức cười niềm nở, nắm lấy tay tôi hỏi han đủ điều, giọng điệu nhiệt tình hơn hẳn trước đây – không còn kiểu khách sáo lạnh nhạt như trước.
Tôi cũng lễ phép đáp lại.
Tiêu Đạc thấy vậy thì rất đắc ý, còn liếc Nhâm Chi Viễn một cái đầy kiêu ngạo.
Nhâm Chi Viễn siết chặt tay vịn ghế, dường như định đứng lên nói gì đó với tôi.
Nhưng Tiêu Đạc đã cắt ngang:
“Trước khi ăn cơm, tôi muốn thông báo với mọi người một tin vui — lễ đính hôn của tôi và Vệ Tranh sẽ tổ chức sau hai tháng nữa. Rất mong mọi người đến dự đông đủ!”
Tôi: “…”
Tiêu Đạc làm như không thấy biểu cảm trên mặt tôi, cầm theo một túi tài liệu cùng vài hộp quà bước về phía tôi.
“Một căn shop thương mại, một chiếc Ferrari 488, còn có chiếc vòng truyền đời nhà tôi dành cho con dâu. Tôi cũng có chuẩn bị thêm vài món quà nhỏ nữa. Em yêu, chúc chúng ta đính hôn vui vẻ.”
Tiêu Đạc đưa hết mọi thứ đến trước mặt tôi, khuôn mặt đầy tự tin và đắc ý.
…Thật đúng là đồ khốn.
Anh ta biết hiện tại tôi sống rất chật vật, nên cố ý nói với gia đình là muốn cưới tôi, rồi dùng tiền để đè tôi.
Anh ta đang cược rằng tôi sẽ mềm lòng trước tiền, lại thêm việc trước mặt đông đủ người thân nhà họ Tiêu, sẽ ngại mất mặt mà mơ hồ gật đầu đồng ý.
Tiện thể cho Nhâm Chi Viễn thấy rõ bộ mặt thật của tôi, để kéo lại thế cờ.
Một khi anh ta lật lại được tình thế, tôi sẽ mất quyền chủ động hoàn toàn.
Dù tôi có từ chối đính hôn đi nữa, thì trước mặt mọi người, anh ta đã thể hiện rõ lập trường, chiếm thế thượng phong.
Chuyện này truyền ra ngoài, người bị nói là không biết điều sẽ là tôi.
11
Tôi nhìn Tiêu Đạc đang đắc chí như sắp thắng cuộc, khẽ cúi đầu.
“Những thứ này đắt quá, tôi không thể nhận.”
Tôi nói: “Anh chỉ cần chuyển cho tôi… mười hai nghìn tám trăm tệ là được.”
Mọi người im bặt, có người bắt đầu xì xào — tưởng rằng 12800 tệ là con số may mắn nào đó.
Tôi mở túi xách, lấy ra một xấp bệnh án.
“Tiêu Đạc, từ lần đầu gặp anh, tôi đã thích anh rồi. Tôi chưa bao giờ che giấu điều đó, luôn chủ động theo đuổi, bày tỏ tình cảm với anh.”
“Nhưng những gì tôi nhận được lại là sự lạnh nhạt, lời nói tổn thương, thậm chí là những mưu tính bẩn thỉu.”
“Vì chuyện đó mà tôi bị trầm cảm nghiêm trọng, phải đi khám bác sĩ, uống thuốc, làm trị liệu tâm lý.”
“Trong đó chi phí trị liệu khá cao, mỗi buổi tám trăm tệ. Phần còn lại là tiền thuốc và phí khám. Tất cả hóa đơn đều ở đây, tổng cộng là mười hai nghìn tám trăm tệ. Anh kiểm tra xong thì chuyển khoản cho tôi.”
“À, đúng rồi, cái kính râm anh trả lại tôi ấy, là tiền tôi làm nail cho khách kiếm được mới mua.”
“Tôi thấy hộp kính vẫn còn bụi, chắc anh nhận xong vứt luôn vào một góc, chưa hề đụng tới nhỉ?”
“Nếu anh không thích, nói thẳng với tôi một tiếng là được. Tôi cũng chẳng cần cố gắng gom góp làm gì nữa. Làm một bộ nail tốn cả chục tiếng đồng hồ, mệt lắm đó.”
Nói xong, tôi quay sang bố mẹ Tiêu Đạc, lịch sự gật đầu rồi xoay người định rời đi.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
“…Đợi đã!” Tiêu Đạc nắm chặt lấy tay tôi, tay anh ta hơi run, giật lấy xấp bệnh án rồi lật xem.
Tôi không sợ anh ta đọc — vì tất cả đều là thật. Tôi thực sự từng bị trầm cảm.
Chứ còn gì nữa, nhà phá sản rồi ai mà không trầm cảm?
Từ một người không phải lo nghĩ chuyện ăn mặc, bỗng chốc phải cắt giảm tiêu dùng đến mức dùng thẻ trả sau để đóng tiền điện, mà rồi thẻ còn bị quá hạn không thanh toán được.
Ai hiểu cảm giác tôi ngồi một mình trong căn nhà tối đen, bụng thì đói cồn cào mà chỉ thấy hoang mang tột độ?
Thật ra lúc đó tôi muốn khóc lắm.
Nhưng khăn giấy cũng hết rồi, tôi chỉ còn biết cố nhịn, sợ nước mũi trào luôn vào miệng.
May mà tôi còn có một đứa em trai.
Tối hôm đó, nó chuyển khoản cho tôi một ít tiền để tôi nộp tiền điện.
Nó còn đặt cho tôi một nồi lẩu giao tận nhà và mua một bịch khăn giấy thật to.
Tôi hỏi tiền ở đâu ra, nó bảo nó đang làm người mẫu.
Bảo tôi đừng lo, ít ra cũng không cần bỏ tiền mua trái cây nữa.
Nó đẹp trai, ăn trái cây nhiều cũng chẳng ai dám nói gì.
Khoảnh khắc đó tôi rớt nước mắt.
Dù tôi vẫn chưa thoát khỏi trầm cảm, nhưng sau khi ăn xong nồi lẩu hôm đó, tôi quyết tâm đứng dậy và bắt đầu kiếm tiền trở lại.
May là tôi có hai sở thích — làm nail và bói bài tarot.
Mỗi ngày tôi tỉnh dậy là bắt đầu vẽ móng, nhắm mắt lại là rút bài.
Thỉnh thoảng còn đi moi tiền từ Tiêu Đạc, cùng em trai đùm bọc lẫn nhau, thế mà sống cũng qua ngày.
Còn với Tiêu Đạc, rốt cuộc tôi có cảm giác gì?
Nói thật thì, tôi chẳng có thời gian để ngồi suy nghĩ nghiêm túc về câu hỏi đó.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, trong lúc Tiêu Đạc còn đang loạt xoạt lật mớ bệnh án, tôi cũng tranh thủ nghĩ một chút.
Và câu trả lời là — tôi thật sự rất ghét anh ta.
Một kẻ lạnh lùng, kiêu ngạo, thô lỗ như thế… không xứng đáng với dù chỉ một câu chân thành, nửa phần tình cảm từ tôi.
So với việc bị người khác tổn thương, tôi thà là người chủ động ra tay trước, trong thế giới đầy hiểm họa này, tự bảo vệ lấy mình.
“Em… em tại sao chưa bao giờ nói với anh?” – Giọng Tiêu Đạc run rẩy, “Anh thật sự không biết…”
Tôi khẽ mỉm cười.
Như thể tôi thật sự là kiểu người nhạt nhòa, nhạt đến mức chẳng để lại chút cảm xúc gì.
“Vậy… anh có thể chuyển khoản cho tôi được chưa?”
Đúng lúc đó, Nhâm Chi Viễn đột ngột đẩy mạnh chiếc ghế bên cạnh, bước nhanh đến bên tôi:
“Để tôi đưa em về.”
Tiêu Đạc quát lên: “Anh giả vờ làm người tốt cái gì!”
Không đợi Nhâm Chi Viễn đáp, Tiêu Đạc đã túm chặt lấy cổ tay tôi, kéo tôi lại gần:
“Em có biết ai là người đầu tiên đề xuất cái kế hoạch gài bẫy em không? Là Nhâm Chi Viễn đấy! Chính anh ta mới là kẻ ti tiện bẩn thỉu!”
Sắc mặt Nhâm Chi Viễn lập tức sa sầm.
Thật ra thì… tôi cũng chẳng bất ngờ.
Có thể chơi thân với Tiêu Đạc, thì làm sao là người tốt lành gì.
Chỉ là anh ta đang đối mặt với phiên bản đã được “đóng gói” kỹ càng của tôi — một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, dễ khiến người khác thương cảm, hoàn hảo để vào vai nạn nhân.
Cho nên cái thứ cảm giác “bảo vệ” và “ăn năn” giấu sâu trong lòng anh ta mới bị khơi lên.
Nếu không thì tôi cũng chỉ là chuyện cười sau bữa ăn của bọn họ thôi.
Tiêu Đạc là đồ khốn cấp cao, còn Nhâm Chi Viễn là đồ khốn ẩn hình, cùng một giuộc cả, chỉ khác là đứa che kỹ hơn mà thôi.
Tôi giả vờ sững sờ nhìn Nhâm Chi Viễn.
Sắc mặt anh ta trắng bệch, đẩy mạnh Tiêu Đạc ra, kéo tôi bước ra khỏi biệt thự.
Tiêu Đạc định chạy theo, nhưng bị bố mẹ anh ta cản lại, liên tục chất vấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng Tiêu Đạc không trả lời, chỉ đứng phía sau liên tục gọi tên tôi, bảo tôi đợi đã.
Đợi gì? Đợi tôi móc ngón giữa nhét vào mũi anh chắc? Đồ khốn.
12
Tôi im lặng bước lên xe của Nhâm Chi Viễn. Anh ta lái được một đoạn thì tìm chỗ vắng vẻ dừng lại.
“Tiểu Tranh, anh—”
“Tôi nãy giờ vẫn đang nghĩ, tôi đã từng làm gì khiến anh khó chịu sao, Nhâm Chi Viễn?”
Tôi nhẹ nhàng cắt lời anh ta.
“Hôm đó trước khi gặp, chúng ta thậm chí còn chưa từng nói chuyện. Tôi đã làm gì sai mà anh lại ghét tôi đến vậy?”
Mấy ngày không gặp, tôi đã lại đứng trên đỉnh đạo đức rồi, thật sung sướng biết bao.
Nhâm Chi Viễn không nói được lời nào.
“Thôi được, nếu anh không trả lời được thì cứ coi như xong. Từ nay đừng liên lạc với tôi nữa, chúng ta không còn là bạn.”
Nói xong, tôi mở cửa xe, định xuống.
Nhâm Chi Viễn lập tức kéo tôi lại, tay anh run nhẹ, hơi thở gấp gáp, rõ ràng đang cố giữ bình tĩnh.
“Xin lỗi.” – Anh nói – “Con người mà Tiêu Đạc miêu tả hoàn toàn không giống em. Anh không ngờ giữa hai người lại như vậy, anh càng không ngờ em lại là người như thế…”
Tôi muốn phì cười.
Thầm trợn mắt một cái.
Cái trách nhiệm này cứ bị cả hai bên đùn đẩy cho nhau, đến cái “nồi oan” cũng thấy oan giùm.
Thấy tôi không đáp lại, Nhâm Chi Viễn cuống lên.
Anh ta buột miệng nói: “Tiểu Tranh, anh xin lỗi thật mà, cho anh cơ hội bù đắp được không? Anh… anh thích em.”
Nói xong, chính anh ta cũng hơi ngẩn ra, có vẻ không ngờ bản thân lại buột miệng nói ra điều đó.
Nhưng đã nói rồi, anh ta như thể đã quyết tâm, siết chặt cổ tay tôi:
“Anh thật sự rất thích em.”
Tôi ngồi trong bóng tối, khẽ nhếch môi nở một nụ cười xấu xa.
Thích tôi à?
Thích tôi là chuyện rất bình thường thôi mà. Tôi còn chưa giở chiêu gì đâu, anh đã cười ngoác đến tận mang tai rồi.
“Tốt thôi, vậy anh đi nói với mọi người đi. Anh nói cho cả thế giới biết rằng mình đã thích vị hôn thê của anh em chí cốt đi. Nếu không, tôi chỉ có thể nghĩ rằng đây lại là một trò đùa ác ý giữa hai người các anh mà thôi.”
Nói rồi tôi hất mạnh tay anh ta ra, mở cửa xe, tiện tay vẫy một chiếc taxi đang chạy ngang và rời đi.
13
Tôi còn chưa về đến nhà, Tiêu Đạc đã không biết lấy đâu ra số mới, gọi điện cho tôi liên tục như điên.
Tôi lười bắt máy. Tôi ghé một nhà hàng gần đó, gọi vài món mình thích, thong thả ăn hết, rồi chậm rãi đi bộ về nhà.
Vừa đến đầu hẻm, đã thấy Tiêu Đạc đang đứng trước cửa đợi.
Anh ta trông rất nhếch nhác, tóc tai rối bù, chẳng còn chút phong độ nào.
Thấy tôi về, anh ta như trút được gánh nặng, bước nhanh tới: “Em về rồi, anh cứ tưởng em—”
“—Tưởng tôi và Nhâm Chi Viễn đi thuê phòng à?”
Tôi lắc đầu: “Anh muốn nghĩ gì thì tùy, tôi không quan tâm nữa.”
“…Không, không phải vậy. Vệ Tranh, anh xin lỗi.”
Tiêu Đạc khó khăn lắm mới nói ra được lời xin lỗi.
Chủ động xin lỗi — đối với kiểu người như anh ta, là việc khó ngang với việc bắt một con chó dữ câm miệng.
Nhưng chó dữ thì cũng phải huấn luyện. Bây giờ biết câm miệng rồi đấy, ngoan lắm.
Tôi giơ mã QR thanh toán: “Anh còn chưa chuyển tiền cho tôi. Mười hai nghìn tám trăm tệ.”
Tiêu Đạc vội vàng rút điện thoại ra, bấm lia lịa, rồi đưa màn hình cho tôi xem.
Trên app ngân hàng hiện rõ: anh ta vừa chuyển một triệu tệ vào tài khoản của tôi.
Tôi phì cười.
“Nhiều tiền quá ha, cảm thấy được sủng ái ghê. Được rồi, tôi tha thứ cho mấy trò đùa vớ vẩn của các anh.”
Tiêu Đạc đương nhiên nghe ra ý mỉa mai trong lời nói của tôi, vội vàng giải thích:
“Không phải, anh không có ý đó… Anh chỉ là… muốn bù đắp cho em một chút.”
“À, mua lấy chút yên tâm, được thôi. Tôi nhận. Sau này tôi sẽ không nhắc đến anh trước bất kỳ ai nữa, anh yên tâm rồi chứ?”
Hehe, lại dính thêm một mẻ nữa, cảm ơn vũ trụ đã tiếp tục phát lộc.
Lát nữa tôi sẽ dùng số tiền này để mua đồ, gửi cho mấy em gái mà tôi từng tài trợ — sách vở, quần áo, băng vệ sinh đủ cả.
Từ ngày nhà tôi phá sản, tôi sống rất dè xẻn, đến mức chẳng còn đủ tiền để tiếp tục giúp tụi nhỏ, đến tin nhắn hỏi thăm của chúng nó tôi cũng ngại trả lời.
Tiêu Đạc hẳn đã nhẹ nhõm lắm, vì mục đích chuyển tiền của anh ta vốn dĩ là để mua sự im lặng và thanh thản.
Mua một giấc ngủ ngon.
Nhưng khi anh ta nhìn tôi, biểu cảm lại càng lúc càng rối rắm và tối tăm.
“Vệ Tranh, anh xin lỗi… Anh thật sự không biết mình đã khiến em tổn thương đến mức nào. Em trước giờ lúc nào cũng cười tươi, luôn tràn đầy năng lượng… Anh chưa từng nghĩ em lại bị bệnh.”
Anh ta càng nói, giọng càng nhỏ dần.
Một cô gái thích anh ta, tất nhiên lúc nào cũng muốn thể hiện mặt tốt nhất.
Giống như việc cô ấy sẽ cặm cụi gom góp từng đồng để mua cho anh ta một cặp kính râm hàng hiệu.
“…Anh thật sự xin lỗi.”
Anh ta như đang nghẹn thở: “Là do anh quá tự cao, nên mới nghĩ rằng những gì em làm cho anh đều là chuyện đương nhiên.”
Tôi muốn bật cười.
Anh trai à, anh bị tẩy não hơi mạnh đấy.
Tôi làm gì có “hi sinh” gì cho anh đâu, toàn là quấy rối thôi mà? Cặp kính râm đó cũng là tôi lén lấy của em trai đấy chứ.
“Tiêu Đạc.”
Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm:
“Cảm ơn vì đã dạy cho tôi một bài học đáng giá nhất. Tôi không hận anh, nhưng tôi cũng không muốn nhìn thấy anh thêm một lần nào nữa. Tạm biệt.”
Nói xong, tôi lấy chìa khóa định mở cửa, nhưng lại bị Tiêu Đạc chặn lại.
“Không được!”
Như thể cuối cùng cũng nhận ra mình sắp thật sự mất tôi, anh ta trở nên vô lý, kích động:
“Tôi không đồng ý chia tay! Em vẫn là vị hôn thê của tôi!”
Tôi đứng yên, lặng lẽ nhìn anh ta.
Nhìn anh ta từ phấn khích chuyển sang lo lắng, rồi từ lo lắng thành tuyệt vọng.
“Em… em rốt cuộc phải làm gì mới chịu tha thứ cho anh?” – Tiêu Đạc hỏi.
Tôi nghiêng đầu, bình tĩnh đánh giá anh ta một lượt.
“Tôi bảo anh quỳ xuống đi, không phải anh muốn xin lỗi à? Vậy thì ít nhất cũng nên có chút thành ý chứ.” – Tôi nói.
Tiêu Đạc không ngờ tôi lại nói như vậy, sững người tại chỗ.
Với một người luôn coi lòng tự trọng còn hơn cả mạng sống, lại từ nhỏ được nâng như nâng trứng vì gia thế và ngoại hình — thì đầu gối của anh ta chắc phải làm bằng thép, sao có thể dễ dàng quỳ xuống được?
Huống chi, tôi đối với anh ta cũng đâu có quan trọng đến mức đó, chẳng đến mức anh ta phải cúi đầu vì tôi.
Tôi bật cười khẩy một tiếng, đẩy anh ta ra rồi tiếp tục mở cửa.
Nhưng đúng lúc tôi vừa xoay chìa được một vòng, phía sau bỗng vang lên một tiếng phịch nhẹ.
Tôi kinh ngạc quay lại nhìn.
Tiêu Đạc… thật sự quỳ xuống rồi.
Tôi thốt lên: “Anh thật sự quỳ à?”
Tiêu Đạc: “…”
Nhưng anh ta đã quỳ rồi, mà chuyện đã xảy ra thì đâu thể rút lại được.
Tay anh ta nắm chặt điện thoại, ngẩng đầu lên, cắn môi nhìn tôi.
“Sau khi chúng ta chia tay, anh lúc nào cũng nghĩ đến em.”
Anh ta khó xử nói: “Anh cứ nghĩ là mình không thích em, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện phải rời xa em, trong lòng anh lại rất khó chịu.”
“Những thứ hôm nay anh chuẩn bị, thật sự là định tặng em. Anh thật sự muốn kết hôn với em, Vệ Tranh. Anh biết mình đã sai rất nhiều, nhưng… em có thể cho anh một cơ hội được không? Mình bắt đầu lại từ đầu nhé?”
Tôi chậm rãi giơ điện thoại lên, tách một phát, chụp lấy hình anh ta đang quỳ.
Rồi tôi ngồi xuống bên cạnh, sát lại gần anh ta.
Tiêu Đạc lập tức thở gấp, hơi quay đầu đi, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi siết lấy cằm anh ta, ép anh ta quay đầu lại nhìn vào màn hình điện thoại của tôi.
“Anh tự nhìn đi — cái dáng vẻ quỳ gối vì một người phụ nữ này, không thấy mình nhục lắm à?”
“Lúc còn bên nhau, tôi đối xử với anh tốt bao nhiêu, thì anh lại tự cho mình là thượng đế. Đến khi tôi quay lưng rồi, anh lại nhục nhã đến mức quỳ xuống cầu xin. Một người đàn ông như anh… xứng đáng được tôi yêu sao?”
Tôi đây, nữ hoàng đã chuyển sang chế độ đen hóa.
Mà thật ra, tôi thấy hình tượng hiện giờ hợp với tôi hơn — vì nó mới là con người thật của tôi.
Hồi nhỏ, em trai tôi suốt ngày bị tôi ép quỳ bò quanh nhà, miệng còn hùng hồn tuyên bố muốn làm chó của tôi.
Nhiều năm trôi qua, không ngờ cái cảm giác quen thuộc đó lại trở về.
Quả nhiên là — năm nào hoa cũng giống nhau, chỉ có chó là đổi giống.
Tiêu Đạc đứng hình tại chỗ.
Anh ta như lên cơn sốc, hoảng sợ, chẳng biết phải làm sao.
Anh ta như chỉ mong có ai đó kéo mình ra khỏi cảm giác xa lạ này, dù là tròng một cái xích vào cổ, chỉ cần biết mình phải đứng ở đâu cũng được.
Tôi vỗ vỗ lên má anh ta: “Hy vọng từ nay anh đừng làm phiền tôi nữa. Nếu không, tôi sẽ in tấm hình này thành trăm bản, rải trước cửa công ty anh. Tổng giám đốc mà để cấp dưới thấy mình hèn hạ đến mức này, cũng mất mặt lắm chứ ha?”
Nói xong, tôi ấn đầu anh ta xuống rồi đứng dậy — nhưng lại bị anh ta túm chặt lấy chân.
“Đúng, tôi hèn, nhưng tôi không muốn chia tay!”
Tiêu Đạc áp mặt vào đùi tôi, như thể sợ tôi biến mất ngay lập tức.
“Mấy ngày nay tôi toàn mơ thấy em. Tôi quên không nổi em. Trước kia em nhắn tin nhiều như vậy, thật ra… tôi cũng không đến mức ghét.”
“Tôi chỉ là… tôi chỉ là…”
“Tự mãn, sĩ diện, giỏi đóng kịch?” – Tôi cười thật sự lần này – “Tiêu Đạc, nói ra mấy câu này mà anh không thấy đỏ mặt à? Tôi nghe thôi còn thấy xấu hổ thay anh đó.”
Tôi thực sự không đoán ra được anh ta có tình cảm với tôi.
Với cái độ cứng đầu tự mãn của anh ta, mà dám thừa nhận “không ghét”, có khi đã tương đương với “có cảm tình”.
Biết đâu lúc ngồi kể xấu tôi với Nhâm Chi Viễn, miệng nói tôi phiền, lòng lại cảm thấy ngọt ngào chẳng biết chừng.
Nhìn anh ta bây giờ, tôi chỉ muốn nói một câu — Đáng đời.
Giả vờ cho giỏi vào, giờ giả không nổi nữa thì quỳ, rồi than khổ. Thế thì được gì?
Tiêu Đạc đỏ đến tận cổ, tai cũng ửng lên.
Cả đời anh ta chắc chưa bao giờ mất mặt đến mức này, nhưng tới nước này rồi, anh ta cũng không buồn giả vờ nữa.
“Dù sao đi nữa, tôi cũng không đồng ý chia tay.” “Chỉ cần em chịu tha thứ cho tôi, em muốn trút giận thế nào cũng được. Tiểu Tranh, đừng như vậy mà…”