Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười năm huấn luyện lại hóa ra là nuôi một con ch.ó ngoan ngoãn cho người khác.

 

Thật sự quá hoang đường.

 

Ba giây cuối cùng.

 

Tôi lạnh mặt thu lại ánh mắt.

 

Tiếng động cơ gầm rú vang lên trong đêm.

 

Ngay khoảnh khắc hắn hơi nghiêng đầu.

 

Tôi đã bẻ vô lăng, lao đi như bay.

 

Mất một lúc mới về đến từ buổi tiệc.

 

Tôi không bận tâm đến thân mình ướt sũng, sau khi nghe bác sĩ giải thích tình hình, tôi đi thẳng lên tầng hai.

 

Vừa đến gần cửa phòng, tôi đã cảm nhận được mùi m.á.u tanh xộc lên nồng nặc.

 

Tôi nhíu mày, đẩy cửa phòng.

 

Thú nhân thiếu niên đã không kìm được mà lộ ra tai và đuôi sói, lúc này đang run rẩy cuộn tròn thành một cục, rúc trong chăn phát ra tiếng rên rỉ khó chịu.

 

Thính giác của người sói luôn nhạy bén.

 

Đôi tai sói đó càng run rẩy dữ dội hơn khi tôi đến gần.

 

Các khớp ngón tay nắm chặt chăn đã đỏ ửng.

 

Tôi không thể kéo được cái chăn ra, đành ra lệnh: “Tạ Linh Thất, ra đây.”

 

Cả người cậu ta run lên bần bật.

 

Mồ hôi làm ướt lông tơ trên tuyến thể ở sau gáy.

 

“Đừng, đừng quan tâm đến tôi…”

 

Cơn nóng bức cuồn cuộn trong không khí càng trở nên bỏng rát.

 

Dục vọng sắp không thể kiềm chế.

 

“Tạ Linh Thất, em muốn c.h.ế.t à?” Tôi mất kiên nhẫn, dùng sức xoa đầu cậu ta.

 

Ngón tay trượt xuống, xuyên qua lớp chăn chạm vào tuyến thể nóng bỏng và ướt đẫm mồ hôi của cậu ta.

 

Cậu ta run lên bần bật, cả người đột ngột căng cứng.

 

Bên ngoài cuồng phong mưa bão, sấm sét vang trời.

Linlin

 

Trong căn phòng tối mịt, tôi bị cậu ta mất kiểm soát mà đẩy vào tường.

 

Đôi con ngươi lờ đờ, vô định phản chiếu hình bóng của tôi, khóe mắt ửng đỏ khẽ run rẩy.

 

Cậu ta biết không được.

 

Nhưng cậu ta không thể làm trái lại khát khao bản năng thô tục và trực tiếp nhất của loài sói, muốn được an ủi từ người thân cận nhất.

 

Chóp đuôi lông xù vừa run rẩy, vừa không ngừng quẹt vào bắp chân tôi.

 

Chất pheromone nồng nặc và bỏng rát, cùng với mùi m.á.u tanh từ vết thương chưa lành, mạnh mẽ và không thể chối từ bao bọc lấy tôi.

 

Cậu ta cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn đến gần, chỉ dám vùi đầu vào hõm cổ tôi.

 

Đôi tai phủ lông bạc vì khó chịu mà giật giật từng hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tuyến thể ở sau gáy hoàn toàn lộ ra trước tầm mắt tôi.

 

Đầu ngón tay tôi vừa chạm vào.

 

Cậu ta đã run lên như bị điện giật, trong cổ họng phát ra tiếng thở gấp gáp bị kìm nén, vừa giống tiếng nức nở lại vừa như tiếng thỏa mãn.

 

“Thư giãn đi.” Tôi vuốt ve gáy cậu ta.

 

Cậu ta khó chịu dùng môi cọ vào cổ tôi, rồi lại cọ mạnh hơn vào người tôi.

 

Tôi xoa vùng da nóng bỏng ở gáy cậu ta: “Thế này có dễ chịu hơn không?”

 

Trừ những lúc huấn luyện tôi thỉnh thoảng sẽ tự tay chỉnh sửa tư thế cho cậu ta ra.

 

Cậu ta sẽ không bao giờ có khoảnh khắc nào gần gũi với tôi như thế này nữa.

 

Cái thân nhiệt quen thuộc, khát khao đó càng đến gần, cái dục vọng muốn thân cận trong lòng cậu ta lại càng bùng cháy dữ dội.

 

...Không tốt, hoàn toàn không tốt chút nào.

 

Mỗi khi lòng bàn tay di chuyển, cơn nóng trong cơ thể lại càng dâng trào một phần.

 

Muốn đối phương ôm chặt hơn, muốn vùi mặt sâu hơn, muốn... làm những chuyện quá đáng hơn.

 

“Khó chịu.” Khóe mắt cậu ta run rẩy đỏ hoe, kiềm chế đến cực điểm, nhưng vẫn chỉ dám dùng đôi tai sói nhẹ nhàng cọ vào hõm cổ tôi: “Muốn…”

 

“Muốn gì?” Tôi hỏi.

 

Cậu ta không nói gì, hơi thở dồn dập mang theo nhiệt độ nóng bỏng, gần như muốn thiêu cháy tôi.

 

Từng đợt nhỏ nâng lên, vừa như dò hỏi, lại vừa như cầu xin.

 

Cho đến khi, một lòng bàn tay ấm áp nắm lấy.

 

“Thế này sao?” Tôi hỏi.

 

Chất pheromone của bé sói con không nồng đậm như người sói trưởng thành.

 

Giống như vị đắng chát của lá thông bị giẫm nát trong rừng sau cơn mưa.

 

Cậu ta ngoan ngoãn đến mức quá đáng, cũng nhạy cảm đến mức quá đáng.

 

Hàng mi khẽ run rẩy, đôi mắt ẩm ướt không chớp nhìn tôi chằm chằm.

 

Dù chỉ là một động tác nhỏ nhất, cũng có thể khiến cổ họng cậu ta phát ra từng đợt thở dốc khẽ khàng.

 

Nửa đêm về sáng, gió mưa đã dịu bớt, vầng trăng tròn trên bầu trời từ từ hiện ra.

 

Ánh trăng xuyên qua tấm rèm cửa, đổ xuống một mảng sóng sánh.

 

Cơn triều dâng t.ì.n.h d.ụ.c cuồn cuộn đã dần dần rút đi, cậu ta nằm úp sấp giữa hai chân tôi, cả người ướt đẫm mồ hôi.

 

Ngón tay tôi vẫn còn đặt trên tuyến thể sau gáy cậu ta, ánh mắt lướt qua mấy vết sẹo trên lưng cậu ta.

 

Đây là vết thương do huấn luyện để lại.

 

Chưa kịp bôi thuốc xử lý.

 

Bóng trăng vừa vặn chiếu lên mép vết thương.

 

Tôi khẽ chạm vào: “Khi đau, em có muốn rời khỏi đây không?”

 

Lưng cậu ta khẽ run lên.