Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ván cờ này tôi đã bày ra hơn hai mươi năm.

 

Việc Giang Ương Ương gia nhập chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng lại vô tình trở thành ngọn lửa thiêu rụi Tạ Viễn Sơn.

 

Tôi nắm giữ thứ ông ta sợ hãi nhất.

 

Cái “thể diện” mà cả đời ông ta quan tâm nhất.

 

Mọi người xung quanh đều nín thở.

 

Tôi nghịch cây bút máy trên tay, cười khẩy mỉa mai: “Cha, bây giờ cha có hai lựa chọn. Thứ nhất, con lập tức công khai những bằng chứng này và đám con riêng của cha cho toàn thế giới xem, để mọi người thấy rõ bộ mặt thật ‘người chồng chung thủy’ của tổng giám đốc Tạ thị, đương nhiên cha có thể đá con ra khỏi Tạ thị hoàn toàn, chỉ là không biết, sau đó giá cổ phiếu của Tạ thị sẽ sụt giảm đến mức nào và cha có chịu nổi sự nguyền rủa của mọi người hay không. Thứ hai, cha chủ động từ chức tất cả các chức vụ trong tập đoàn, ký thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, để con toàn quyền tiếp quản Tạ thị. Con có thể giữ lại cho cha một chức danh hư vô và một khoản tiền dưỡng già thể diện. Coi như đền đáp công nuôi dưỡng con hai mươi năm của cha.”

 

Từ rất lâu trước đây, ông ta đã dự cảm được sẽ có ngày này.

 

Mặc dù ông ta đã cố gắng hết sức để ngăn cản, nhưng vẫn không thể tránh khỏi kết cục này.

 

Giữa thân bại danh liệt và mất quyền lực nhưng giữ lại chút thể diện cuối cùng.

 

Ông ta không có lựa chọn nào khác.

 

Ông ta kiềm chế thân thể đang run rẩy, từ từ bật cười: "Không hổ là con gái của tôi, thông minh, tính toán, ngay cả ruột thịt cũng không từ."

 

Tôi khiêm tốn đáp: "Là nhờ cha dạy dỗ tốt."

 

Tuy tôi đã nắm được thực quyền của Tạ thị, nhưng dù sao Tạ Viễn Sơn cũng kinh doanh nhiều năm, trong nội bộ tập đoàn vẫn còn không ít tay chân trung thành.

 

Tôi đang lo không có danh nghĩa để thanh trừng những người này.

 

Cơ hội liền tự động đưa tới cửa.

 

Phó Tổng Vương lấy danh nghĩa "chúc mừng tân Chủ tịch nhậm chức" để đứng ra tổ chức một buổi tiệc tối. Tôi chỉ cần buộc tội họ hạ thuốc vào rượu, mưu hại Chủ tịch, là có thể triệt để nhổ cỏ tận gốc mọi thế lực tàn dư.

 

Quản gia đã đặc chế một loại thuốc không màu không mùi, có thể mô phỏng hoàn hảo phản ứng trúng độc.

 

Kế hoạch của tôi là tự mình dấn thân vào cục diện, chỉ nếm thử một chút rồi dừng.

 

Nhưng bất ngờ xảy ra.

 

Trong số những ly rượu mà thị vệ bưng lên, không có ly nào do quản gia chuẩn bị. Thay vào đó, là hai ly "cocktail đặc biệt".

 

Khóe miệng Phó Tổng Vương hiện lên nụ cười tự tin như đã nắm chắc phần thắng, tuyên bố đây là rượu dành riêng để chúc mừng. Tôi giữ vẻ bình tĩnh, chỉ rõ muốn ly rượu trong tay ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Phó Tổng Vương cùng những người xung quanh cười phá lên: "Xem ra đại tiểu thư vẫn không tin tưởng chúng tôi rồi." Ông ta uống cạn ly rượu trong tay, nhìn chằm chằm vào tôi: "Đại tiểu thư sẽ không phải là không cho chúng tôi những người cũ này chút mặt mũi chứ?"

 

Tôi nhận lấy ly rượu thị vệ đưa tới, mỉm cười: "Làm sao có thể?"

 

Tạ Viễn Sơn ngu xuẩn hơn tôi nghĩ. Đến cả ngày hôm nay cũng dùng tới loại thủ đoạn hèn hạ này.

 

Tạ Linh Thất đứng sau lưng tôi, môi mỏng mím chặt, chăm chú nhìn ly rượu trong tay tôi.

 

Ngoài mùi rượu nồng, còn có một mùi đặc biệt rất kín đáo.

 

Linlin

Quản gia sau khi phát hiện kế hoạch sai sót, lập tức truy tìm nguồn gốc. Một giây trước khi tôi nhận lấy rượu.

 

Qua tai nghe, ông ấy đã thông báo cho tôi biết cả hai ly rượu đều đã bị động tay động chân, là thuốc mê tình.

 

Bọn họ muốn dùng ly rượu này để tôi mất kiểm soát ở nơi công cộng, thậm chí quay được video "nhạy cảm", nhằm ép tôi từ chức.

 

Thật nực cười, lẽ nào bọn họ nghĩ cả hội trường này đều là người của bọn họ sao?

 

Tôi mỉm cười, nâng ly rượu đưa đến môi.

 

Ánh mắt mọi người đều tập trung lại.

 

Đột nhiên Tạ Linh Thất tiến lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng gạt ra, dưới sự chú ý của mọi người mà đoạt lấy ly rượu.

 

"Đại tiểu thư tửu lượng kém, để thuộc hạ làm thay."

 

Cậu ấy nhìn chằm chằm Phó Tổng Vương, không chút do dự, uống cạn ly rượu.

 

Thể chất của thú nhân nhạy cảm hơn với dược tính.

 

Nửa phút sau.

 

Cậu ấy lập tức xuất hiện vẻ ửng đỏ bất thường.

 

Tôi thuận nước đẩy thuyền, nhân cơ hội diễn ra vẻ lo lắng.

 

Quản gia tiến lên thăm dò rồi lớn tiếng bẩm báo với tôi: "Rượu có vấn đề! Có người muốn cố ý mưu hại tân Chủ tịch tập đoàn!"

 

Hiện trường lập tức ồn ào.