01.
Trong truyện kể có viết, người kiếp trước tâm nguyện chưa thành, oán khí quá nặng, được sống lại.
Ta đã từng không thể hiểu nổi.
Đời trước ta thanh tâm quả dục, cớ gì ông trời lại muốn ta sống lại một lần nữa.
Cho đến khi ta nhìn thấy thứ muội trước mắt, đầu óc ta mới thông suốt.
Ta bị nàng kéo đến.
"Tỷ tỷ từ khi sinh ra đã là ngọc trong tay, đích mẫu nâng niu như châu báu, tỷ đương nhiên không hiểu nỗi khổ của muội!"
Trong mắt Chu Cẩm Hương ngấn lệ, nhưng vẻ mặt lại vô cùng vui mừng.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nhưng sau ngày hôm nay, mọi thứ sẽ khác rồi!"
Nói xong, nàng ta không đợi ta phản ứng, liền nhảy xuống nước.
"Khoan đã..."
Ta lao đến bên bờ, thò tay xuống thử, liền bị nước hồ lạnh thấu xương làm cho rụt tay lại.
Cái lạnh buốt như kim châm vào xương này, ta không thể nào quên.
Kiếp trước, cũng là một ngày đầu xuân tháng ba, khi thời tiết còn se lạnh như thế này.
Chu Cẩm Hương đã đẩy ta xuống hồ.
Rồi sau đó...
Ta ngước mắt nhìn xa, quả nhiên thấy một chiếc thuyền nhỏ từ sau lùm cây trôi ra.
Chàng thiếu niên đứng thẳng trên thuyền, phong thái hiên ngang, chính là Thế tử Định Quốc Công - Cố Triệu Ngang, phu quân kiếp trước của ta.
Oa, Cố Triệu Ngang trẻ quá.
Ta thất thần cảm thán.
Nhìn chàng vung tay, vén tay áo lên.
Ánh mắt chàng nhìn chằm chằm vào bóng người đang vùng vẫy dưới nước, đôi mày rậm nhíu lại.
Có vẻ như đang do dự có nên nhảy xuống cứu người hay không.
Bữa tiệc hôm nay vốn là do Định Quốc Công phu nhân lấy cớ thưởng hoa để tổ chức một buổi xem mắt cho chàng.
Cố Triệu Ngang không chịu nổi phiền nhiễu, lén chạy ra giữa hồ.
Nhưng lại vô tình gặp phải một vị tiểu thư quý tộc rơi xuống nước.
Nhà họ Cố có gia quy không nạp thiếp, nếu chàng cứu nữ nhân này, để giữ cho nàng trong sạch, phải cưới nàng làm chính thất.
Kiếp trước, ta đã được đối đãi như vậy.
Cho nên... kiếp này, Cố Triệu Ngang, chàng ấy, sẽ trở thành phu quân của Chu Cẩm Hương sao?!
Như một dây đàn căng ra rồi đứt phựt, đầu óc ta lập tức trống rỗng.
Dường như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng.
Cố Triệu Ngang bỗng nhiên quay mặt, nhìn về phía bờ.
Trực diện chạm phải ánh mắt của ta.
Ta không kịp né tránh, cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ đối diện với chàng một lúc lâu.
Rồi sau đó.
Trong khoảnh khắc, thân hình Cố Triệu Ngang loạng choạng, lại rụt chân về.
"...?"
02.
Dù không hiểu vì sao.
Nhưng Cố Triệu Ngang đã không cứu Chu Cẩm Hương, ta lại cảm thấy có chút may mắn.
Không phải vì ta yêu chàng nhiều đến mức nào.
Chỉ là ta không muốn chàng bị tính kế, lại phải hy sinh cả đời mình.
Kiếp trước, ta mặc y phục trắng rớt xuống nước.
Khi Cố Triệu Ngang cứu ta lên bờ, y phục của cả hai đều ướt sũng, ngay cả nội y của ta cũng bị nhìn thấy rõ mồn một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dù ở trong địa phận của Định Quốc Công phủ, trên đời vẫn không có bức tường nào không lọt gió.
Ngày thứ hai, tin đồn khắp kinh thành.
Người ta cười ta không biết tự lượng sức mình, chỉ là nữ nhi của thị ngự sử, lại mơ tưởng trèo cao mà phát điên.
Thậm chí còn dùng thủ đoạn ti tiện là gán nợ hôn sự, ép Thế tử Cố phải cưới ta.
Cha ta biết tin đồn, tức giận đến mấy ngày không ăn uống được gì, nhốt ta vào từ đường.
Thứ muội Chu Cẩm Hương cố tình chạy đến châm chọc:
"Vận khí của tỷ tỷ thật tốt, trên thuyền đó vốn là Cát Quận vương, không ngờ lại trở thành Thế tử Cố từ lúc nào."
Cát Quận vương đã ngoài năm mươi, kiêu ngạo xa xỉ, ăn chơi trác táng, các tiểu thư quý tộc trong kinh đều tránh xa như rắn rết.
Chu Cẩm Hương ban đầu muốn ta được ông ta cứu, danh tiết tổn hại, buộc phải làm thiếp.
"Cũng được thôi, dù tỷ tỷ là đích nữ, nhưng Định Quốc Công phủ cũng nhất định coi thường xuất thân của chúng ta."
"Cha luôn coi trọng danh tiết như vậy, không biết ông ấy sẽ xử lý tỷ tỷ thế nào?"
Sắc mặt ta tái nhợt, đã không còn sức lực để biện hộ, trong lòng cũng đã có dự tính xấu nhất.
Gia tộc họ Chu không hiển hách bằng Định Quốc Công phủ, nhưng nhiều đời làm quan, có tiếng thanh liêm.
Dù phụ mẫu có yêu thương ta đến đâu, cũng không thể dung thứ cho ta làm bại hoại gia phong.
Cuối cùng, sau bảy ngày quỳ gối, cha đã đến gặp ta.
Ông mang đến một dải lụa trắng, giọng nói nghẹn lại.
"Miêu Nhi, bất kể sự thật thế nào, đây là con đường duy nhất cho cả con và nhà họ Chu."
Thế gian này, đối với sự trong sạch của người nữ tử đặc biệt hà khắc.
Ta hiểu nỗi khổ của cha, lặng lẽ nhận lấy dải lụa trắng.
Nhưng đúng ngày ta định tự vẫn, mẫu thân xông vào mật thất cứu ta.
Bà vừa mừng vừa khóc nói, Thế tử Cố đến cầu thân rồi.
...
Ta rất biết ơn Cố Triệu Ngang.
Thật ra chàng có thể mặc kệ sống c.h.ế.t của ta, coi chuyện này là một giai thoại phong lưu.
Nhưng chàng không chỉ cưới ta, mà còn tuân thủ gia quy, cả đời chỉ có một phu nhân là ta.
Ban đầu, Cố Triệu Ngang đối với ta rất lạnh nhạt, ít nói.
Chưa đầy ba tháng, chàng đã tự xin rời kinh, xuống phía Nam dẹp loạn thổ phỉ.
Còn ta ở trong Định Quốc Công phủ, sống dè dặt, lo sợ như đi trên băng mỏng.
Cho đến khi chàng hồi kinh kế thừa tước vị, ta trở thành Quốc Công phu nhân, nắm giữ việc nội trạch.
Mối quan hệ của chúng ta mới thoát khỏi sự gượng gạo, miễn cưỡng coi là hòa thuận.
Tục ngữ có câu, một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa.
Ta và Cố Triệu Ngang sống một đời phu thê một cách hồ đồ.
Nói về tình cảm sâu nặng với chàng thì không hẳn.
Nếu phải nói, thì đó là sự áy náy và kính trọng nhiều hơn.
Cố Triệu Ngang là một quân tử đoan chính tuyệt vời.
Ta nhớ kiếp trước khi ta sắp qua đời, chàng còn nắm tay ta, nói:
"Cẩm Miêu, nàng đã vất vả rồi.
"Có nàng trong Định Quốc Công phủ, là một điều may mắn."
Haiz, rõ ràng chàng bị cuốn vào âm mưu của thứ muội dành cho ta.
Chàng đã cứu mạng ta, giữ lại danh tiết cho ta, hy sinh cả nhân duyên của chính mình.
Sao đến cuối cùng, lại còn cảm ơn ta?
Điều này khiến ta dù c.h.ế.t cũng không thể thanh thản.
Nhưng may mắn là.
Kiếp này, Cố Triệu Ngang không cần phải bị ép cưới bất kỳ ai nữa.