Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sao đến giây phút mấu chốt mà lại nói nhiều thế, lề mề quá vậy? Tôi chủ động ghé sát, dứt khoát chặn môi anh ấy lại.

 

Đồng tử anh ấy mở lớn vì kinh ngạc. Trong một cơn nóng rẫy như lửa đốt, anh ghì chặt lấy tôi, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

“Này, Tưởng Hoài Xuyên, em thích anh, anh có thích em không?”

 

Đây là lần tỏ tình thứ mười tám của tôi.

 

Lần này, cuối cùng anh ấy cũng nói: “Diệp Tư Nhiễm, anh yêu em.”

 

Sách nói rằng trong giai đoạn mờ mắt và lột da, rắn cực kỳ yếu ớt. Ban đầu, tôi tin là thật. Sau khi tiến hành kiểm chứng, tôi mới biết rằng thông tin này hoàn toàn không đáng tin.

 

Đàn ông yếu ớt nhà ai mà có thể làm loạn đến sáng mà vẫn không thôi?

 

Hơn nữa quả thật cấu tạo của rắn... không giống như người thường, hại tôi kiệt sức, giọng khản đặc.

 

Cuối cùng thì Tưởng Hoài Xuyên đã trở thành bạn trai của tôi, một người bạn trai quang minh chính đại.

 

Ngày về nhà cùng với anh ấy, tôi gặp Bùi Hựu Thanh, nói đúng hơn thì là Bùi Hựu Thanh đến tìm tôi.

 

Lúc ấy, Tưởng Hoài Xuyên đang nắm tay tôi, vừa đi vừa nói cười. Sau đó, bước chân của anh ấy khựng lại, vẻ mặt lộ rõ sự đề phòng.

 

Ánh nhìn của Bùi Hựu Thanh dừng lại trên bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi. Cậu ấy hơi ngẩn ra rồi nhìn về phía tôi: “Chị, có thể nói chuyện riêng một chút không?”

 

Tưởng Hoài Xuyên không muốn, tôi phải dỗ dành mãi thì anh ấy mới chịu rời đi.

 

Vừa hay, tôi cũng định trả lại sợi dây chuyền đá quý đó cho Bùi Hựu Thanh. Tôi đưa hộp quà đến trước mặt cậu ấy, nhưng cậu ấy lại lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Đồ đã tặng đi rồi thì không có lý do gì để lấy lại cả. Chị, thật ra em sớm đã đoán được rằng chị sẽ ở bên anh ấy.”

 

“Tại sao?”

 

Bùi Hựu Thanh cúi đầu, thần sắc có chút buồn bã: “Mỗi khi chị nhìn anh ấy, mắt chị như muốn dính lên thân anh ấy. Từ trước đến nay, em đều biết rõ rằng chị dùng em để kích thích anh ấy. Dù là đột nhiên đồng ý đóng cảnh hôn, hay là đi xem kịch múa với em, hay để em đeo dây chuyền cho chị.”

 

“Tôi xin lỗi, tôi…” Tôi muốn xin lỗi em ấy, nhưng em ấy lại cong đôi mắt hoa đào xinh đẹp lên: “Dù vậy, em vẫn cam tâm tình nguyện, vì chỉ có như thế thì em mới có thể tiếp cận chị. Chị, em thích chị, chị biết chứ?”

 

Tôi chưa kịp trả lời thì em ấy hơi cúi người, chặn lời tôi: “Không biết cũng không sao, giờ biết rồi đấy. Em nói những điều này với chị không phải vì muốn chị hồi đáp, chỉ là muốn nói cho chị biết tấm lòng của em. 

 

Em thích chị nhiều năm rồi, từ cái ngày hội tân sinh viên đó đến giờ. Cho nên em giữ mình trong sạch, nỗ lực tiến bộ, muốn trở nên tốt đẹp hơn để xuất hiện trước mặt chị. Nhưng hình như em đến hơi muộn rồi. Nhưng không sao, không làm bạn trai của chị được thì ít nhất cũng có thể làm đường lui cho chị.”

Linlin

 

Ánh chiều tà nhuộm đỏ tầng mây, gió khẽ lay ngọn cây. Cậu ấy nói: “Chị, chị vĩnh viễn có một đường lui ở chỗ em.”

 

Sau khi Bùi Hựu Thanh rời đi, Tưởng Hoài Xuyên đưa tôi về khu vườn nhỏ trong biệt thự.

 

Anh ấy có chút không vui: “Nói đường lui gì chứ, không phải là lúc nào cũng chờ để phá tường trộm người hay sao? Nhìn cái là biết ngay cậu ấy là một người vừa đểu cáng vừa thảo mai.”

 

Vốn dĩ Tưởng Hoài Xuyên có tính chiếm hữu rất mạnh. Giờ phút này, anh còn chẳng thèm giả vờ nữa, vòng tay dài ôm tôi vào lòng, cúi đầu một cách thành thạo, vừa hôn tôi vừa ghé vào tai tôi mà nói với giọng khàn khàn: 

 

“Nhiễm Nhiễm, không được nhìn cậu ta, không được để ý cậu ta. Chỉ được để ý đến mỗi mình anh thôi.”

 

Sau này, trong phòng Tưởng Hoài Xuyên vẫn dán đầy ảnh của tôi, trên bảng trắng vẫn ghi chép chi tiết tình hình tiếp xúc của tôi với tất cả những người khác giới khác, nhưng chiếc gối ôm hình người trên giường, lại biến thành tôi thực sự.

 

"HẾT"